Diễm Dao Bất Phàm - Chương 48
Khóe miệng Thịnh Quyết khẽ nhếch lên một chút ấn đường giãn
Mình thể chính là định sẵn với Giang Lạc Dao
Bao nhiêu năm qua Thịnh Quyết căn bản dám nghĩ đến việc còn thể thoát khỏi số mệnh cô độc gần nữ sắc hứng thú cũng lười bỏ chân tình cho bất kỳ ai
Ban đầu cứ nghĩ cứ thế mà sống cả đời
Ai ngờ một đặc biệt như xông Vương phủ xông trái tim
Giang Lạc Dao —— đặc biệt giống số mệnh long đong
Thịnh Quyết nghĩ kỹ một chút thậm chí còn cảm thấy chút đồng bệnh tương liên thấu hiểu lẫn
Vương phu nhân cũng đã thông qua thuật thăm dò trong lời của tạm thời tin tưởng đối phương ngữ khí cũng còn lạnh nhạt như
Hắn hỏi: “Vậy Lạc Dao bệnh báo cho bản vương”
Vương phu nhân ngoài cửa : “Chẳng là sợ làm phiền Vương gia Nghe lão gia lúc khi đón Lạc Dao về ngài đã nổi trận lôi đình chúng liền nghĩ cho dù Lạc Dao duyên với ngài nếu đã khiến ngài chán ghét cũng nên quấy rầy ngài nữa”
Vương phu nhân khéo léo dùng lời lẽ xoa dịu cơn giận của Nhiếp chính vương thậm chí còn gán cho Giang Lạc Dao và cái danh “kết duyên”
Thịnh Quyết cũng thích những lời trong lòng khẽ động nghĩ đến Giang Lạc Dao cảm thấy dường như gì đó đã thay đổi
Vương phu nhân hồi hộp chờ đợi câu trả lời của đối phương
Lại chờ đợi hồi lâu mới đợi câu trả lời bình tĩnh của Nhiếp chính vương
Thịnh Quyết nếu chuyện như biết phân biệt nặng nhẹ nên đến tìm thì cứ đến tìm bản vương sẽ chán ghét cũng sẽ khoanh tay
Vương phu nhân thở phào nhẹ nhõm
“Vậy thì làm phiền Vương gia ” Vương phu nhân cáo từ rời “Xin Vương gia hãy ở bầu bạn với Lạc Dao thêm một lát lát nữa thân sẽ lôi lão gia đến tự nhận với ngài lão gia đúng là quá hồ đồ đáng phạt thân sẽ về bắt ông quỳ bàn giặt”
Lời lời đều để bà hết Thịnh Quyết cũng tiện gây khó dễ cho Nhạc Xương hầu nữa
Khóa cửa bên ngoài đã mở
cũng rời nữa
Thịnh Quyết xoay trở một lần nữa đến bên giường Giang Lạc Dao
Giây phút nàng trong lòng bỗng chốc như lấp đầy bởi niềm vui sướng tột độ một loại cảm giác thỏa mãn từng bỗng nhiên bao trùm lấy khiến vui mừng khôn xiết
Cô nương là của
Không cần trốn tránh ngược còn ở bên cạnh mới
Thịnh Quyết sống đến từng tuổi lần đầu tiên cảm thấy thật sự cần đến thế gian cực kỳ cần thể rời xa là duy nhất của cũng là duy nhất thuộc về
Trong màn giường yên tĩnh cô nương chìm giấc ngủ say đã lâu Thịnh Quyết khẽ nuốt nước bọt trái thấy ai chậm rãi tiến gần cúi xuống bên giường chăm chú nàng
Lúc nàng ngủ say cho dù sắc mặt tái nhợt vẫn xinh tuyệt trần như tiên nữ vô tình lạc xuống trần gian nhiễm chút bụi trần đến mức chân thật ngoan ngoãn đến lạ thường
Lông mi của nàng giống như những bông hoa khép cong vút đen nhánh Thịnh Quyết lặng lẽ đưa tay chạm lòng bàn tay thấy ngưa ngứa khiến nhịn bật
Thịnh Quyết hứng thú tiếp tục quan sát nàng
Thấy nàng mặt mày nhợt nhạt đôi mày thanh tú vẫn hề phai màu cong cong như một dòng nước một vầng trăng khuyết giống như ống tay áo tung bay cành liễu mềm mại
Nhìn thế nào cũng thấy mắt
“Giang Lạc Dao” Thịnh Quyết gọi cả tên lẫn họ của nàng “Không ngủ nữa bản vương gọi nàng mau tỉnh dậy nếu tỉnh…”
Thịnh Quyết cố tình nghiêm giọng dọa nàng: “Nếu tỉnh bản vương sẽ lén lút bắt nạt nàng đấy”
Giang Lạc Dao vẫn chìm sâu trong giấc ngủ thể đáp dù chỉ một chút
Đường đường là Nhiếp chính vương khi lời hung dữ đột nhiên cảm thấy từ “lén lút” dùng rõ ràng là Hầu phủ chủ động xin ở chứng tỏ Hầu phủ đã chuẩn sẵn sàng cho mọi thứ nên thể dùng từ “lén lút” chứ
Rõ ràng là quang minh chính đại
Thịnh Quyết nghĩ ngợi một lát bèn đổi lời dọa nạt: “Nếu tỉnh bản vương sẽ quang minh chính đại bắt nạt nàng đấy”
Thịnh Quyết xong siết chặt quai hàm cúi đầu đối phương thấy đối phương vẫn phản ứng bèn thêm một câu: “Sau khi nàng tỉnh dậy dù ấm ức đến bản vương cũng sẽ hối hận ”
Sau khi xong những lời Thịnh Quyết bỗng nhiên càng hiểu hơn tại mỗi lần khi xuất trận các tướng lĩnh tập hợp quân bởi vì dường như khi trút hết nỗi lòng qua lời cho dù trong lòng hoang mang thế nào cũng thể lấy dũng khí to lớn từ những lời đó
Hắn do dự nữa một tay vén tay áo giữ lấy ống tay áo rộng thùng thình vướng víu tay cẩn thận đặt lên má Giang Lạc Dao nâng niu vuốt ve khuôn mặt nàng
Lòng bàn tay mát lạnh mềm mại cảm giác tuyệt đầu ngón tay Thịnh Quyết ngừng xoa nắn chiếc cằm mềm mại của nàng ánh mắt chứa đầy ý như thể thứ quý giá và thú vị nhất đời
Giang Lạc Dao bệnh lâu như thân thể vốn đã yếu ớt càng thêm gầy gò khuôn mặt thậm chí còn bằng bàn tay
Thịnh Quyết đau lòng tức giận đau lòng cho những gì Giang Lạc Dao trải qua tức giận Nhạc Xương hầu biết điều biết sớm gọi đến đón Giang Lạc Dao về
Thịnh Quyết âm thầm mắng Nhạc Xương hầu một trận đột nhiên nhớ đến lúc đó hình như đã “đón thì đừng nữa” nhớ đến điều cảm thấy cũng là một trong những nguyên nhân gây chuyện trong nháy mắt khỏi tự trách bản thân
vốn nghiêm khắc với khác bao giờ tự trách chuyện gì cũng đổ cho bản thân Nhiếp chính vương nghĩ ngợi một hồi vẫn quyết định mắng Nhạc Xương hầu
“Đều tại lão cha vô dụng của nàng đã hại nàng ” Thịnh Quyết nhân lúc đối phương tỉnh táo Nhạc Xương hầu lưng “Nếu lão cha nàng tự ý đến đón nàng về còn cứ kéo dài trả nàng cho bản vương nàng cũng sẽ bệnh nặng như nàng ngàn vạn lần đừng thân thiết với lão cha nàng nữa … cứ tâm ý theo bản vương là ”