Diễm Dao Bất Phàm - Chương 47
Vương phu nhân:
Hầu gia mới chỉ cần Nhiếp chính vương đối xử với con gái chúng là bằng lòng giao Lạc Dao cho mà
Nhạc Xương hầu: “Thật sự cũng là thể chỉ là… Bản hầu cùng Nhiếp chính vương quen biết nhiều năm như biết là xa cũng biết Lạc Dao ức hiếp thật sự yên tâm… Chủ yếu là… cũng tiện nghi cho Nhiếp chính vương”
Vương phu nhân: “…”
Lời ít nhiều gì cũng chút ân oán cá nhân
Chắc là Hầu gia nhà những năm đó chiến trường Nhiếp chính vương chèn ép cho nên chút vui
Vương phu nhân thăm dò hỏi: “Nếu thật sự gả Lạc Dao cho Nhiếp chính vương…”
Nhạc Xương hầu nghĩ tới chuyện liền đau đầu qua loa đáp: “Đừng nữa để tương lai tính”
lúc hạ nhân bỗng nhiên đến báo Nhiếp chính vương gặp Vương phu nhân
Vương phu nhân nghi ngờ: “Gặp làm gì”
Sau khi bà đến thấy Vương gia thu liễm tính tình hòa nhã chuyện với bà
“Vương phu nhân bà là hiểu chuyện bản vương chỉ thể với bà về nguyên do trong chuyện ” Thịnh Quyết trong cửa cách một cánh cửa gỗ thấp giọng “Năm bản vương qua tuổi đôi mươi xem bói bản vương mệnh quá cứng thể đến gần nữ tử bình thường nếu cô nương trạc tuổi cửa Vương phủ dễ liên lụy về nhà sẽ bệnh một trận… Nếu gặp thân thể yếu hơn thể sẽ…”
Thịnh Quyết thở dài một bất đắc dĩ những lời chôn giấu trong lòng nhiều năm qua
“Năm đó trưởng tỷ của bản vương cũng chính là Trường công chúa Duyệt Dương chỉ đến Vương phủ dự tiệc một ngày liền bệnh nặng một thời gian dài suýt nữa qua khỏi”
“Vương phu nhân bà là mẹ ruột của Lạc Dao xin bà đừng lời bậy bạ của Hầu gia nữa mau chóng cho bản vương rời khỏi căn phòng tránh để Lạc Dao tiếp tục liên lụy”
“Bản vương là cái mệnh cô độc cả đời thể vì bản thân mà liên lụy đến khác”
“Nếu Hầu gia thật sự biết nên làm thế nào thể tìm hiểu về huyền học mệnh lý chừng còn một tia hy vọng”
Vương phu nhân cách một cánh cửa những lời tâm can trong lòng đau buồn cảm động
Nhiếp chính vương vì Lạc Dao mà những chuyện cũ cho ân tình lớn như Hầu phủ biết báo đáp thế nào đây
Thì Vương gia thật sự quan tâm đến Lạc Dao nhà bà
Nhiếp chính vương cũng lạnh lùng vô tình như lời đồn đáng thương Vương gia cũng mệnh cách giống Lạc Dao đều chịu đựng dày vò như
Haiz
Vương phu nhân thầm nghĩ là Hầu phủ với Vương gia
Bà rốt cuộc cũng mềm lòng thật sự đành lòng liền thêm vài câu với Nhiếp chính vương
“Vương gia thứ cho chúng rõ sự thật với ngài thật Lạc Dao nó…”
Lời đến bên miệng Vương phu nhân bỗng nhiên dám sự thật
Bà đột nhiên nghĩ đến hình như Vương gia cũng chút ý tứ với Lạc Dao bằng nhân cơ hội vài lời dễ xoa dịu lửa giận đang Vương gia kìm nén
Thế là Vương phu nhân bịa một lời dối: “Vài ngày Lạc Dao cập kê Hầu phủ mời một vị xem bói nó gả cho là con cháu hoàng tộc dòng dõi cao quý mệnh cách hiển quý bởi vì đó mệnh cách đặc biệt cho nên khi gặp đối phương thân thể nó sẽ chỉ khi gặp đó đó bầu bạn mới dần dần chuyển biến ”
Thịnh Quyết trong phòng bỗng nhiên sững cụp mắt xuống đôi mắt đào hoa thâm tình thêm một chút xúc động: “Vương phu nhân ý gì”
Vương phu nhân : “Lúc đó tiện thể hỏi vị đạo trưởng định sẵn với Lạc Dao là ai đạo trưởng nhiều chỉ chỉ cho chúng một phương hướng”
Hơi thở Thịnh Quyết cứng vô thức nắm chặt tay áo
“Phương hướng đó nhiều quý nhân nhưng tuổi tác phù hợp mà hiển quý nhất chính là Vương gia ngài” Vương phu nhân lời ý cố gắng gạt bỏ hết trách nhiệm của Hầu phủ bà “Vương gia cũng biết Lạc Dao là đứa con Hầu phủ yêu thương nhất và Hầu gia cũng vì nó mà hao tâm tổn trí khi một phương hướng mơ hồ chúng liền nghĩ đến việc thử đưa nó đến phủ ngài để nó bầu bạn với ngài”
Thịnh Quyết yên lặng lắng
Vương phu nhân: “Xin Vương gia đừng trách lúc Lạc Dao ở phủ ngài một thời gian và Hầu gia thấy ngài ngày nào cũng bận rộn như cảm thấy Lạc Dao lẽ sẽ làm phiền cuộc sống thường ngày của ngài trong lòng thật sự áy náy liền nghĩ là đón Lạc Dao về ai ngờ Lạc Dao rời khỏi ngài liền bệnh nặng đến mức ”
Trong phòng là sự im lặng kéo dài
Qua hồi lâu Thịnh Quyết mới lạnh lùng mở miệng: “Các bịa đặt chuyện gì cho rằng bản vương dễ lừa đúng những cái cớ kỳ quái cũng nghĩ thật là khiến các hao tâm tổn trí ”
Hai chữ “hao tâm tổn trí” nặng Vương phu nhân ngoài cửa suýt nữa dọa sợ bà cố gắng giữ bình tĩnh
Tự cảm thấy chút sơ hở cũng biết Vương gia đang thử
Vương phu nhân đánh cược một lần
Bà lập tức nhận sai ngược càng thêm thành khẩn tiếp: “Vương gia Hầu phủ thật sự nghĩ như tuy chút ích kỷ nhưng cũng cân nhắc đến lợi hại của ngài cho nên mới sớm đón Lạc Dao về”
Cách một cánh cửa bà thấy hàng lông mày luôn nhíu chặt của Thịnh Quyết đã giãn
Thịnh Quyết nhớ một lượt cảm thấy cũng trùng khớp —— Nhạc Xương hầu chủ động đưa con gái đến nhưng chừa đường lui rõ sự thật cũng để Lạc Dao tiếp cận chắc hẳn là như Vương phu nhân vì thử xem định sẵn với Lạc Dao
Mà đó đón Lạc Dao về
Nói chừng là hai đã hoài nghi lời xem bói dù đầu tiên đưa đến phủ đã phù hợp khó khiến nghi ngờ
Ngay đó đón về Lạc Dao đổ bệnh hai mới thật sự tin tưởng lời xem bói