Diễm Dao Bất Phàm - Chương 46
Thịnh Quyết đẩy cửa những đẩy còn thấy tiếng khóa cửa vang lên
Thịnh Quyết: “…”
Nhạc Xương Hầu ông xong đời
Thịnh Quyết đếm ngược vài giây gần như nghiến răng nghiến lợi : “Mở cửa cho bản vương đã bản vương ở đây sẽ cho con gái ông đừng tìm chết đừng ép bản vương phá cửa”
Nhạc Xương hầu ghé sát cửa nhỏ giọng : “Làm phiền Vương gia ở với Lạc Dao thêm chút nữa bản hầu cảm thấy khi ngài ở đây thể con bé sẽ khá hơn một chút”
Thịnh Quyết: “… Hầu gia ông sẽ hối hận”
Nhạc Xương hầu bên ngoài gì nữa
Bởi vì ông đã Vương phu nhân xách tai lôi biệt viện
Tuy Vương phu nhân đau lòng nhưng thấy Nhạc Xương hầu dám bất kính với Nhiếp chính vương như vì Giang Lạc Dao cũng hoảng sợ
“Đó là Thịnh Quyết Nhiếp chính vương giếc chớp mắt ông chọc giận như nếu làm Lạc Dao thương thì làm ” Vương phu nhân giận sợ trách mắng Nhạc Xương hầu “Hầu gia ông thật hồ đồ”
“Phu nhân ”
Nhạc Xương hầu dường như hề hoảng hốt ông xuống từ từ phân tích với bà
“Phu nhân cũng còn nhớ lời vị xem bói hôm đó chứ Lạc Dao mệnh kiếp nạn nhưng chẳng lúc nào nhất định chỉ thể dựa lệ khí nặng mới thể giành mạng với Diêm Vương đó cũng là lý do vì khi đón Lạc Dao về Hầu phủ nó đổ bệnh” Nhạc Xương hầu thở dài “Có vài chuyện thật sự thể tin hiện tại bản hầu tin tưởng Lạc Dao thành như khiến dám đánh cược thêm lần nữa”
Lần nhất định nghĩ cách trói Lạc Dao bên cạnh Nhiếp chính vương bất kể trả giá nào
“May mà——”
May mà Nhiếp chính vương cũng chán ghét Lạc Dao Nhạc Xương hầu nhớ tới lúc vội vã cưỡi ngựa đến Vương phủ Vương gia còn sốt ruột hơn cả xem tuy ngoài miệng đối phương nhưng trong lòng để ý con gái
Loại như đối phương thể lời suông mà xem hành động thực tế
Nói cách khác thông qua quan sát đối phương đã làm những gì mới thể phân tích tâm ý của
Nhiếp chính vương lúc chẳng chẳng rằng liền cướp ngựa chạy đến chỗ Lạc Dao thậm chí còn chẳng kịp câu nào với
Nói đối phương chút tâm ý nào đó là thể nào
Cũng bởi vì lần Lạc Dao bệnh nặng Nhạc Xương hầu mới yên tâm hơn về Nhiếp chính vương một chút vị Nhiếp chính vương tuy tính tình hung bạo cay nghiệt nhưng khi tin con gái bệnh vẫn quan tâm lo lắng
Nhạc Xương hầu quan tâm đức hạnh của đối phương cũng quan tâm đối phương đối xử với khác như thế nào
“Chỉ cần Thịnh Quyết đối xử với bảo bối con gái của bản hầu” Nhạc Xương hầu chăm chú ngoài ngữ khí trầm tĩnh “Bản hầu liền nguyện ý giao con gái cho ”
Chỉ một yêu cầu mà thôi
Vương phu nhân hỏi: “Vậy nhốt Vương gia trong phòng Lạc Dao là làm gì Không sợ chọc giận ”
Nhạc Xương hầu : “Phu nhân cũng biết Lạc Dao cần lệ khí nếu bản hầu kích thích một chút Vương gia làm thể nhanh chóng bộc lộ lệ khí đó”
Vương phu nhân: “…”
Hắn cũng sợ Vương gia tỉnh táo khi ngoài sẽ gây khó dễ cho Hầu phủ
“Hơn nữa…” Nhạc Xương hầu thở dài “Chủ yếu là bản hầu cũng nghĩ cái cớ gì nên dùng lý do gì để đưa Lạc Dao đến bên cạnh Vương gia đây”
Vương phu nhân đề nghị: “Hay là thật ”
“Không ” Nhạc Xương hầu “Tính tình Nhiếp chính vương thích bắt bẻ chắc chắn sẽ dung thứ cho việc chúng cố ý lợi dụng hơn nữa quyền quý trong thiên hạ ai mà coi trọng khí vận mệnh số Nếu thật sự thật với Nhiếp chính vương đối phương chừng những sẽ giúp đỡ mà còn cảm thấy Lạc Dao sẽ liên lụy đến khí vận của ”
Mệnh số đặc biệt của Lạc Dao cũng rắc rối Hầu phủ xưa nay dám truyền ngoài bởi vì dân gian câu đó chính là nữ tử mệnh số —— dễ khắc phu
Vương phu nhân và Nhạc Xương hầu cùng lo lắng ngừng than ngắn thở dài
“Thật cũng khắc phu chỉ là vạn đàn ông đời ai gánh nổi mệnh số của nó” Vương phu nhân “Cho nên chỉ thể tìm loại lệ khí nặng đến quỷ thần cũng dám trêu chọc là nam tử hoàng tộc”
Nhạc Xương hầu: “Nhiếp chính vương những năm đó từng cùng bản hầu đến Bắc địa quả thực thủ đoạn tàn nhẫn Bản hầu còn nhớ qua tuổi đôi mươi lâu liền dám một dẫn mấy chục vạn đại quân đánh trận với quân địch vì cùng bản hầu phối hợp trong ngoài vây khốn quân địch thậm chí còn dẫn theo mấy chục xâm nhập doanh trại địch tập kích ban đêm dù là lần đầu giếc cũng hề chút áy náy”
Loại e rằng quỷ thần thấy cũng đau đầu
Vương phu nhân: “Hầu gia mau nghĩ cách khiến Vương gia bằng lòng hồi tâm chuyển ý giữ Lạc Dao ”
Nhạc Xương hầu thật sự nghĩ