Diễm Dao Bất Phàm - Chương 45
Trong phòng chỉ còn hai bọn họ
Khi Thịnh Quyết nhận điều biết diễn tả cảm giác của như thế nào
Nhạc Xương hầu lo lắng sẽ bất lợi cho Giang Lạc Dao vì đã vội vàng đón con gái về nhà bây giờ đang ở trong khuê phòng của Giang Lạc Dao mà còn ai đề phòng nữa
Tất cả mọi đều lui xuống
Không còn ai bận tâm đến những điều vụn vặt nữa điều đó nghĩa là… Giang Lạc Dao thực sự đã đến mức thể cứu vãn nữa
Thịnh Quyết đau lòng thôi đầu cô nương đang ngủ say giường đôi mắt thâm thúy chút ảm đạm
Mọi chuyện đến quá nhanh
Hắn thể tin rằng đây là kết thúc giống như hai vẫn còn đang trong giai đoạn mới gặp gỡ quen biết còn nhiều điều đáng để tìm hiểu và trải nghiệm
Đáng lẽ bọn họ còn nhiều thời gian cho dù thường xuyên gặp mặt cũng thể tình cờ gặp trong một buổi yến tiệc nào đó hoặc khác kể về tình hình gần đây của đối phương
Thịnh Quyết nên lời cảm giác trong lòng
Trong phòng yên tĩnh Thịnh Quyết im lặng hồi lâu mới lấy hết can đảm để quan sát nàng kỹ hơn
Giường êm ái hẳn là đã lót nhiều nệm mềm Giang Lạc Dao mặc áo ngủ màu nhạt chìm trong đó mái tóc đen dài như thác nước xõa vai và giường nàng ngủ ngoan giống như một chú mèo trắng đang ngủ ánh nắng mặt trời chỉ là xương vai gầy guộc mỏng manh ngay cả khi mặc áo ngủ vẫn thể thấy rõ vẻ yếu ớt đó
Nàng ngoan ngoãn bụng tranh giành với đời như rơi tình cảnh
Thịnh Quyết thể hiểu nổi chẳng lẽ bệnh tật chỉ tìm đến những số phận yếu đuối Bản thân là một kẻ tội ác tày trời như thấy trời cao đến trừng phạt
Thịnh Quyết lưng về phía nàng cúi đầu im lặng hai tay chống lên đầu gối chìm trong nỗi buồn thương
Hắn vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp nàng nàng mặc một chiếc áo choàng lông cáo trắng tinh khôi mang theo gió tuyết bên ngoài bước thư phòng của thần sắc bình thản khó giấu vẻ thoát tục
Khiến đã thấy sáng mắt
Tuy Thịnh Quyết gần nữ sắc nhưng đối với những điều vẫn biết thưởng thức
Hắn hứng thú nhưng thừa nhận cô nương thực sự rực rỡ
Giống như một tia sáng trong mùa đông hơn cả tuyết trắng làm bừng sáng cả thư phòng nghiêm trang
Kể từ ngày hôm đó nàng chuyển đến Ninh Tử hiên ốm một thời gian ngắn nhưng nhanh đã khỏi đó tuy thường xuyên tránh mặt nhưng cũng từng mắc bệnh nặng nào
Thịnh Quyết bên giường nghĩ về nhiều chuyện đã qua
Càng nghĩ lòng càng dần bình tĩnh
Giang Lạc Dao bộ dạng … là do gây
Vì nàng ở Vương phủ quá lâu nên số mệnh cô độc của khắc chế trở về Hầu phủ liền bệnh nặng
Thịnh Quyết đau đớn nhắm mắt vẫn còn nhớ năm đó Trường công chúa đến chơi ở Nhiếp chính vương phủ một thời gian khi trở về liền lâm bệnh nặng mời đủ loại thần y danh tiếng đều tác dụng cuối cùng mời một vị chuyên gia về huyền học đến chỉ điểm cuối cùng mới thuyên giảm khi thành tâm cầu nguyện
Từ đó về còn cô nương nào dám bước chân Vương phủ của nữa
Hắn cũng tổ chức tiệc tùng trong phủ nữa Trường tỷ cũng bao giờ đến Vương phủ nữa
Là do tại
“Xin là bản vương đã hại nàng” Thịnh Quyết cảm thấy nhất định là do vì càng thêm tự trách dám ở nữa khi thăm hỏi chỉ thể nhanh chóng rời
Hắn đang nghĩ nếu phái mời vị kỳ nhân dị sĩ năm đó liệu còn kịp
Chỉ cần bao giờ đến gần Giang Lạc Dao nữa lẽ vẫn còn cơ hội cứu vãn
Thịnh Quyết hối hận đến cùng cực lặng lẽ rời một cửa…
Cánh cửa biết từ lúc nào đã đóng đẩy cửa ngoài kết quả gặp Nhạc Xương hầu mới đến
Nhạc Xương hầu vội vàng ngăn : “Vương gia đừng vội ”
Thịnh Quyết khổ: “Chẳng lẽ Hầu gia từng đến chuyện năm xưa bản vương… số mệnh cô độc hung bạo nên gần gũi nữ tử”
Nhạc Xương hầu: “Biết”
Thịnh Quyết:
Hắn ngẩng mắt vị Nhạc Xương hầu biết xem đối phương đầu óc vấn đề biết còn đưa con gái đến phủ
“Bản hầu ngay từ đầu đã biết” Nhạc Xương hầu vội vàng giải thích “Không ”
Thịnh Quyết lập tức nổi giận chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt mắng đối phương chẳng lẽ Nhạc Xương hầu thương con gái đều là giả Biết còn vì vinh hoa phú quý mà đưa con gái đến cho bây giờ thì Giang Lạc Dao đã bệnh nặng đến mức còn cứng miệng
“Sao ” Thịnh Quyết sợ làm ồn đến Giang Lạc Dao chỉ thể hạ giọng “Hầu gia con gái xem đã thành thế nào còn Nếu nàng đến Vương phủ lẽ đã xảy những chuyện ”
“Lạc Dao từ nhỏ đã ốm yếu khi đến Vương phủ cũng luôn ốm đau…” Nhạc Xương hầu “ khi đến Vương phủ thân thể rõ ràng đã khỏe hơn nhiều nếu bản hầu vội vàng đón con bé về cũng sẽ bệnh nặng như ”
Thịnh Quyết phản bác: “Vô lý rõ ràng là vì ở bên cạnh bản vương quá lâu nên khi trở về Hầu phủ mới phản phệ”
Nhạc Xương hầu: “Không lúc ở Vương phủ Lạc Dao khỏe hơn nhiều”
Thịnh Quyết: “Ông bậy chuyện của bản vương chẳng lẽ bản vương còn biết ”
Nhạc Xương hầu nhanh: “Con gái của bản hầu chẳng lẽ bản hầu còn hiểu ”
Thịnh Quyết tức giận: “Ông biết cái gì Lão già cổ hủ cái gì cũng hiểu”
Nhạc Xương hầu: “Vương gia bây giờ định ”
Thịnh Quyết lạnh: “Đương nhiên là rời ”
Hắn dám ở nữa sợ ảnh hưởng đến nàng
Nhạc Xương hầu đột nhiên hạ giọng thương lượng: “Vương gia thể tạm thời đừng ”
“Không ” Thịnh Quyết chút do dự từ chối “Chẳng lẽ bản vương tận mắt con gái ông chết ”
Nhạc Xương hầu cao lớn như cây tùng tiếp tục chặn cửa cho ông im lặng vài giây đột nhiên : “Vậy thì đành thất lễ Vương gia”
Thịnh Quyết:
Ông làm phản
Muốn làm gì
Nhạc Xương hầu lùi nửa bước đột nhiên tránh khỏi cửa đó đóng sầm cửa