Diễm Dao Bất Phàm - Chương 44
”Phải nghĩ cách đưa Lạc Dao về Vương phủ” Nhạc Xương Hầu rốt cuộc thể đợi nữa ông “Bản hầu cầu xin Thịnh Quyết cầu xin gì cũng bản hầu cái gì cũng theo ”
Ông giơ tay –
Người chuẩn ngựa
Mà ở tiền sảnh chính phòng Hầu phủ Hứa Lạp kinh ngạc đến mức nên lời
Vương phu nhân ngừng vị chủ mẫu ngày xưa rạng ngời bỗng chốc vì chuyện con gái mà mất sắc màu tươi sáng cả như trải qua một trận ốm nặng bao phủ bởi một lớp bụi mờ mịt
Thấy Hầu phủ như Hứa Lạp cũng nhớ tới chuyện hôm đó gặp Thái y đầu xuất cung ngay cả vị thánh thủ cũng thở dài thể thấy bệnh tình của Giang cô nương nguy hiểm đến mức nào
Lại Vương phu nhân làm bộ dạng e là bây giờ trở về bẩm báo Vương gia cũng tranh thủ từng giây từng phút
Hứa Lạp vội vàng dậy cáo từ trở về bẩm báo Vương gia một tiếng
Hắn vội vàng ngoài lúc gặp Nhạc Xương Hầu đang xoay lên ngựa
Nhìn thấy Hứa Lạp Nhạc Xương Hầu đột nhiên giật mạnh dây cương tuấn mã hí vang thở phì phì hai chân vững vàng đáp xuống cửa Hầu phủ
Nhạc Xương Hầu đầu ngựa ánh mắt Hứa Lạp như đang cọng rơm cứu mạng
Hứa Lạp vội vàng đến đây là để đưa lễ vật cảm tạ của Vương gia
Nhạc Xương Hầu hỏi: “Lễ vật gì”
Hứa Lạp cung kính : “Đế trụ lục giác màu xanh lam ngài đưa đến Vương phủ Vương gia thích đặc biệt dặn dò tìm ngọc trai biển màu đỏ của Nam Địa đến cửa tạ lễ”
Nhạc Xương Hầu ngẩn chợt nhớ thứ – chính là thứ Lạc Dao cầu xin ông ngày trở về phủ
Lạc Dao hôm đó rõ mục đích mà là tặng cho Nhiếp Chính Vương
Nhạc Xương Hầu suýt nữa mừng đến phát chính là nhờ đế trụ Nhiếp Chính Vương mới chịu nể mặt hòa hoãn quan hệ với Hầu phủ
Đủ đủ
Chỉ cần Vương gia từ chối thẳng thừng Hầu phủ bên còn cơ hội cứu vãn
Trong mắt ông lóe lên tia hy vọng vội vàng xuống ngựa đến chỗ Hứa Lạp
”Mời cùng bản hầu đến Vương phủ”
Hứa Lạp thể nào vui hơn cũng mong Vương gia thể gặp Giang cô nương dù Hầu gia hình như Vương gia đến gần Giang cô nương bây giờ Hầu gia đã mở lời mọi chuyện đều dễ
Hy vọng Vương gia… còn kịp
Đợi đến khi Nhạc Xương Hầu đến cửa Thịnh Quyết đang mặc hoa phục đoan chính ghế chờ Hứa Lạp trở về
Nào ngờ đợi Nhạc Xương Hầu tự đến cửa Thịnh Quyết lập tức biến sắc nhạy bén nhận điều gì đó
Lúc quân địch áp sát biên giới Nhạc Xương Hầu cũng từng lộ vẻ kinh hoàng thất thố như
Thịnh Quyết còn quan tâm đến những chuyện tranh đấu ngầm nữa
Hắn nhanh chóng dậy tới nghênh đón Nhạc Xương Hầu
Bản năng chính trị khiến cảm nhận mùi vị của đại sự quốc gia đại sự mắt mọi chuyện cá nhân đều nhường đường Thịnh Quyết nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng chuẩn sẵn sàng mọi thứ
đúng lúc Nhạc Xương Hầu kích động quá độ run rẩy nên lời
”Đừng hoảng xin ngài từ từ ” Thịnh Quyết cảnh giác cao độ thầm nghĩ chẳng lẽ Nam Địa tạo phản là vùng du mục Bắc Địa xảy chuyện hoặc… hoặc tệ hơn là trong triều phản quân gì đó
Nhạc Xương Hầu nhất thời rõ ràng Hứa Lạp đã chạy tới vội vàng hết
”Vương gia Giang cô nương bệnh tình nguy kịch ngài…”
Thịnh Quyết đột nhiên ngẩng phắt đôi mày sắc bén dám tin : “Cái gì”
Hứa Lạp hoảng hốt: “Ngài mau đến Hầu phủ lẽ còn kịp…”
Thịnh Quyết cũng đợi Nhạc Xương Hầu thêm gì nữa trực tiếp bỏ mặc Nhạc Xương Hầu ngoài túm lấy con tuấn mã mà ông cưỡi đến quất roi thúc ngựa phi thẳng về phía Hầu phủ
Nhiếp Chính Vương Nhạc Xương Hầu mới hồn ông đến chỗ Hứa Lạp : “Cũng đến mức nguy cấp như Lạc Dao chỉ là thấy đỡ tạm thời đến mức nguy hiểm tính mạng”
Chương 20<: br/>
Kinh thành náo động từng thấy Nhiếp chính vương nào hối hả thúc ngựa phi nhanh như
Nhanh đến nỗi tựa như một cơn gió lạnh thấu xương
Hôm nay Thịnh Quyết mặc một bộ y phục màu tím dây leo cưỡi tuấn mã mang theo bất kỳ tùy tùng nào cứ thế hướng thẳng đến Hầu phủ
Cả Hầu phủ đều kinh ngạc sự xuất hiện của
Hắn nhanh chóng xuống ngựa nhét roi ngựa tay một tên gia nhân sải bước tiến phủ
Vương phu nhân vội vàng nghênh đón còn kịp mở lời đã hiểu ý thêm gì bà vội vàng dẫn Thịnh Quyết gặp Giang Lạc Dao
“Lạc Dao mấy ngày nay vẫn luôn ốm ngủ mê man tỉnh cũng biết Vương gia thể gặp con bé lúc tỉnh táo ” Vương phu nhân chau mày hiệu cho nha vén màn giường lên sang với Thịnh Quyết “Dung nhan tiều tụy mong Vương gia đừng chê ”
Giang Lạc Dao vẫn tỉnh
Thịnh Quyết tâm trạng xuống tâm tư biết đã bay nơi một đường phi ngựa đến đây thì đã đến nhưng nỗi kinh ngạc khó tin vẫn theo kịp hồn phách dường như vẫn về đúng chỗ
Tai ù đầu đau như nứt
Vẫn dám tin
Mới bao lâu nàng đột nhiên bệnh nặng đến
Thịnh Quyết tin quỷ thần tin số mệnh khi trận giếc địch dám thẳng tay chém giết xem mạng gì cho dù bản thân thương chỉ cần chết ngay tại chỗ đều thể gắng gượng giành giật với Diêm Vương
Hắn bao giờ cảm thấy mạng mỏng manh đến bởi vì đã nhiều lần thương nhưng đều bình phục thế nhưng…
Thịnh Quyết lúc im lặng cúi Giang Lạc Dao đang giường đột nhiên cảm thấy sự yếu đuối và nhỏ bé của kiếp
Chỉ là nhiễm lạnh đơn giản thể trở nên như