Diễm Dao Bất Phàm - Chương 43
Hứa Lạp quỳ xuống nhận : “Lão nô hôm qua kịp khuyên can ngài vô ý để ngài uống rượu mạnh”
Thịnh Quyết khựng tay hồi tưởng một lúc thản nhiên hỏi lão: “Bản vương gây chuyện gì chứ”
“Không ạ” Hứa Lạp cẩn thận lựa lời “Ngài vẫn luôn ở trong phủ làm chuyện gì quá đáng khi say rượu”
Thịnh Quyết hỏi: “Bản vương đã làm gì khi say rượu Cứ như ngủ đến sáng”
Hứa Lạp suy nghĩ một chút lựa chọn một phần sự thật: “Ngài dạo lão nô liền bồi ngài dạo trong phủ cho thoải mái mệt ngài liền về ngủ”
“Chỉ thôi Bản vương làm gì cả Không gì cả” Thịnh Quyết dường như chút tin dùng đôi mắt đen như mực chằm chằm Hứa Lạp giống như dã thú đang săn mồi chằm chằm con mồi “Không gạt bản vương chứ”
Hứa Lạp suýt chút nữa uy áp của đè gãy sống lưng
“Vương gia ngài… lẽ thể cùng lão nô thêm một chuyến” Hứa Lạp cảm thấy tám phần là giấu nữa chỉ thể cắn răng “Ngài thấy sẽ biết ngay”
Thịnh Quyết dậy chậm rãi dang hai tay mặc cho hầu hạ giúp chỉnh trang y phục
“Được bản vương cùng ngươi xem”
Sau khi thu dọn xong bước lên con đường đó xem hẳn là cũng mơ hồ cảm thấy chút đúng
“Ngươi…” Thịnh Quyết thôi suy nghĩ một chút vẫn là dừng bước “Bản vương tối qua chắc đã thẳng theo con đường chứ”
“Vừa đúng cũng đúng” Hứa Lạp nhỏ giọng “Ngài một nửa thì ”
Thịnh Quyết gật đầu gì
Hắn tối qua say rượu một trận khi trút bỏ cảm xúc tích tụ dường như còn bộc lộ gì nữa
Hắn trở thành vị Nhiếp chính vương cao quý nghiêm nghị ban đầu uy nghi trang trọng lạnh lùng vô tình
Là Nhiếp chính vương tâm tư của đều do thuộc hạ đoán khi nhiều bên cũng biết nên tiếp tục hỏi
Hắn như nhịn mà hỏi: “Vậy ngươi bản vương xem cái gì”
Hứa Lạp lần nữa quỳ xuống thỉnh tội: “Vương gia lão nô một việc giấu diếm”
Thịnh Quyết thần sắc bình tĩnh ý truy cứu: “Nói”
”Cái đế trụ lục giác màu xanh lam Giang cô nương đã sai đưa tới từ sớm ” Hứa Lạp ngữ khí chậm rãi kể chuyện đã xảy lúc “Lão nô lo lắng ngài thấy vật nhớ càng thêm tức giận nên tự ý giấu diếm việc vẫn luôn để đế trụ trong kho phủ Vương phủ mang ”
Thịnh Quyết mang cũng còn thể nhắc nhở qua đường chú ý chân
Hắn thản nhiên xong liền bắt đầu “vô tình” về phía đó
Mãi đến khi thấy đế trụ mới dừng bước
Dưới ánh sáng ban ngày đế trụ lục giác màu xanh lam đã biết phàm phẩm thể Nhạc Xương Hầu coi là vật yêu thích cũng chỉ ưu điểm là mắt Thịnh Quyết đưa tay sờ ngón tay thon dài rơi đó như đang trân trọng cảm nhận chất liệu của đế trụ
Rõ ràng là ngọc thạch lạnh lẽo hề lạnh ánh mặt trời chiếu sờ lên ấm áp
Xúc cảm tinh tế khiến nhớ đến làn da mềm mại đã từng chạm qua
Đó là lần đầu tiên chạm gò má nàng
Cũng là duy nhất một lần
Thịnh Quyết cụp mắt che giấu mọi cảm xúc
Hắn tại chỗ hồi lâu ngắm đủ đế trụ đột nhiên lên tiếng phân phó: “Hứa Lạp từ kho lấy một ít kỳ trân dị bảo đưa đến Nhạc Xương Hầu phủ là bản vương cảm tạ lễ vật của ông ”
Hứa Lạp cung kính khom : “Vâng”
Thịnh Quyết bỗng nhiên mở miệng: “Thuận tiện…”
Hứa Lạp vểnh tai lắng thấy Vương gia phất tay nữa
·
Hứa Lạp làm theo ý Vương gia chọn ngọc trai biển màu đỏ do Nam Địa tiến cống đưa đến Nhạc Xương Hầu phủ
Hắn tự nhưng gặp Hầu gia
Toàn bộ Nhạc Xương Hầu phủ đều chìm trong khí nặng nề hạ nhân cũng chuyện chỉ lặng lẽ đến vội vã
Đã xảy chuyện gì
Tên gia nhân đón nhận lễ ám chỉ Hứa Lạp rời nhưng Hứa Lạp luôn cảm thấy bất an trong lòng
Nửa câu của Vương gia cùng với bầu khí kỳ lạ của Hầu phủ đều khiến ở thêm một lúc hỏi Hầu gia một vài chuyện – ví dụ như chuyện gần đây của Giang cô nương
Cho dù chuyện gì lớn chỉ là chuyện vụn vặt cũng coi như thu hoạch khi trở về nếu Vương gia hỏi cũng thể trả lời
Cuối cùng đợi lâu đợi Vương phu nhân tiều tụy
Không lời nào để bắt đầu Hứa Lạp bèn chọn cách dễ dàng và khách sáo nhất: “Không biết Giang cô nương đã đỡ hơn ”
Ai ngờ câu khiến Vương phu nhân đỏ hoe mắt
Hứa Lạp trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh: “Phu nhân Giang cô nương nàng…”
·
Cùng lúc đó Nhạc Xương Hầu thấy đám danh y thần y đều lắc đầu lòng bàn tay bỗng nhiên siết chặt gân xanh nổi lên
”Đã bệnh lâu như còn khỏi ” Nhạc Xương Hầu mấy ngày nay ngủ trong mắt thêm nhiều tia máu giọng cũng run run “Xin các vị thật bản hầu thể chấp nhận”
Đám đại phu dám chỉ thở dài
Nhạc Xương Hầu phất tay bảo bọn họ lui đồng thời cả lảo đảo suýt nữa ngã
Ông chậm rãi nén đau thương xem Giang Lạc Dao
Con gái thân thể yếu ớt khi từ Vương phủ trở về đổ bệnh mãi khỏi thậm chí bệnh tình ngày càng nghiêm trọng đến mấy ngày nay thời gian hôn mê còn nhiều hơn lúc tỉnh táo khiến ông vô cùng sợ hãi sợ con gái cứ thế ngủ mãi tỉnh
“Là cha với con nên đón con về” Nhạc Xương Hầu tự hối hận thôi “Nếu con vẫn ở Vương phủ hiện tại hẳn là bình an vui vẻ đều tại cha”
Tên thầy bói quả thật bản lĩnh tính Lạc Dao mệnh cách đặc biệt trong mệnh tai ương chỉ thể dựa sát khí nặng mới thể giành mạng từ tay Diêm Vương
Ông cứ nghĩ… thời gian gần đủ là thể đón con gái về nhà
Vốn tưởng là bảo vệ nàng nào ngờ hại nàng khiến nàng bệnh nặng
Càng khiến Nhạc Xương Hầu hối hận là còn đắc tội với Nhiếp Chính Vương lúc rời khỏi Vương phủ đối phương cũng đã rõ – đã đón thì đừng nữa
Lần đường thấy đường lui đã tuyệt là chính tay ông hại con gái
Nhạc Xương Hầu hai mắt đỏ ngầu đường đường Hộ quốc Hầu gia suýt nữa đau lòng rơi lệ