Diễm Dao Bất Phàm - Chương 4
“Cô nương bên ngoài gió tuyết lớn cẩn thận nhiễm lạnh” Hứa Lập gọi nha dìu Giang Lạc Dao trong đừng để nàng ở nơi gió thổi “Tuyết rơi đường trơn Ninh Tử Hiên còn dọn dẹp xong là cô nương ở trò chuyện với Vương gia nhà lão một lát…”
Thịnh Quyết:
Đây là cái đề nghị chết tiệt gì
Khí thế quanh Thịnh Quyết lạnh toát liếc Hứa Lập một cái — đừng lắm mồm
Nơi ở hẻo lánh ở thường xuyên dọn dẹp quả thực cần một chút thời gian nhưng nàng biết đợi Cũng là thân thể yếu ớt đến mức nào trong tuyết một lát chết chắc
Thịnh Quyết hạ giọng trong : “Chưa dọn dẹp xong thì đợi một lát bản vương còn việc làm rảnh rỗi mà tán gẫu ”
Hứa Lập đuổi theo với Vương gia nhà : “Giang cô nương thân thể yếu ớt còn đang bệnh khỏi Vương gia ngài…”
Thịnh Quyết quát lớn: “Ngươi chẳng lẽ là mua chuộc cứ luôn bênh vực nàng chuyện thế”
Hứa Lập: “…”
Lão còn thể gì nữa đây nếu còn khuyên nữa e là Vương gia càng làm khó Giang gia đích nữ hơn
Đây chính là nữ nhi bảo bối của Nhạc Xương Hầu phủ đấy
Hứa Lập chút lo lắng đầu Giang Lạc Dao vẫn yên tại chỗ
Giang Lạc Dao nha đỡ im lặng trong tuyết áo choàng dày đã phủ một lớp tuyết mỏng an tĩnh xinh khiến khỏi đau lòng
“Haiz…”
Hứa Lập đành lòng mà dời tầm mắt thầm nghĩ trách Vương gia nhà nhiều năm cô độc đây đều là chuyện gì thế
Nào ai để cô nương nhà đợi trong tuyết thế chứ
Vừa nơi chọn cho Giang cô nương tên là Ninh Tử Hiên quả thật là yên tĩnh nhưng cách nơi gần chỉ riêng việc bộ qua đó cũng mất lâu Hứa Lập cũng biết thân thể nàng cho nên mới đề nghị để Giang Lạc Dao hơ ấm hãy
Hơn nữa đoạn đường đó cũng dễ nước uốn lượn núi non trùng điệp xuyên qua cả một khu vườn mới tới
Trong vườn đa phần là đường lát đá đình đài lầu các cũng phủ đầy tuyết
Tuyết hôm nay rơi lả tả thế nếu Giang cô nương lỡ trượt chân té ngã thì làm
Hứa Lập liên tục lắc đầu thở dài càng nghĩ càng cảm thấy chuyện
Thịnh Quyết: “…”
Hắn cuối cùng cũng tiếng thở dài liên tục của Hứa Lập làm phiền liền dừng bước trừng mắt lão: “Nhạc Xương Hầu dù cũng là đại tướng của triều đình nữ nhi của ông cũng đến mức yếu ớt như ngươi nghĩ đừng than thở bên tai bản vương nữa nếu nàng thật sự đổ bệnh mới là chuyện lạ đấy”
Hứa Lập biết nên gì nữa
Lão căn bản hiểu nổi Vương gia nhà đang nghĩ gì Giang cô nương chính là thân thể yếu ớt Nhạc Xương Hầu đã đích thân – thân thể yếu ớt dễ nhiễm lạnh dễ cảm nắng hơn nữa phong hàn còn khỏi hẳn
Sao Vương gia xem như gió thoảng bên tai chứ
“Vương gia biết câu ạ” Hứa Lập theo nữa hôm nay dù thế nào cũng khuyên can Nhiếp Chính Vương kịp thời dừng
Mới chỉ là ngày đầu tiên nếu Giang cô nương cứ thế mà đổ bệnh đến lúc đó Nhạc Xương Hầu nhất định sẽ đến đòi một lời giải thích
Thịnh Quyết trầm mặt: “Không nhịn ”
Hứa Lập: “…”
Một lát Thịnh Quyết phát hiện Hứa Lập vẫn còn bộ dạng thôi cuối cùng nhịn nữa phất tay: “Nói”
Hứa Lập vội vàng một tràng lợi hại: “Lão nô dẫn đường cho Giang cô nương nhé trời tuyết đường trơn thế ngài xem xét phân thượng của Nhạc Xương Hầu…”
Thịnh Quyết suy nghĩ một chút cũng lý cuối cùng cũng đồng ý bảo lão đưa nàng
Trở về thư phòng Thịnh Quyết tiếp tục xem xét chồng tấu chương
Hôm nay tuyết rơi dày lò sưởi sàn cũng đốt mạnh
Thư phòng ấm áp dễ khiến buồn ngủ
Thịnh Quyết tự nhận dễ mệt mỏi xưa nay từng ngủ gật mà biết từ lúc nào ngủ một lúc khi tỉnh thế mà đầu choáng váng cảm giác uể oải như “xuân buồn ngủ thu mệt mỏi”
Tuyết ngoài cửa sổ đã ngừng rơi trời cũng đã tối
Thịnh Quyết đẩy cửa thư phòng ngây tuyết rơi bên ngoài lớp tuyết dày đến một thước ánh trăng trắng đến chói mắt giống như những hạt muối nhỏ li ti lấp lánh mờ ảo
Gió thổi qua những hạt tuyết mỏng manh đóng băng mái ngói theo gió rơi xuống vặn rơi đầy vai
Thịnh Quyết đột nhiên cảm thấy một trận lạnh lẽo từng
Rất lạnh
Hắn lặng lẽ đưa tay lên những bông tuyết theo tay áo rộng rơi xuống vài bông vặn rơi xuống cổ tay lạnh buốt
Xa xa một bóng đang vội vàng chạy về phía
Thịnh Quyết mơ hồ một dự cảm lành hô hấp cũng chút khó khăn sờ thử phát hiện thở chút nóng còn ấm áp như thường ngày
Có lẽ là do ngủ quá lâu
Hắn đang nghĩ thì thấy bóng ở đằng xa đã đến gần
Hứa Lập chạy hớt hải tới từ xa đã lớn tiếng bẩm báo với Thịnh Quyết: “Vương gia Giang cô nương đổ bệnh ạ—”
Thịnh Quyết: “…”
Nhanh như đã đổ bệnh
Người làm bằng lụa cũng đến mức yếu ớt như chứ
Tuyết phủ trắng xóa khiến ánh mắt Nhiếp Chính Vương trở nên lạnh lùng sự im lặng của khiến Hứa Lập lầm tưởng rằng đối phương rõ
Vì Hứa Lập càng lớn tiếng : “Vương gia chúng mau mời đại phu đến xem cho cô nương ạ cô nương sốt cao lắm cả một canh giờ cũng hạ sốt bây giờ đã mê man ”
Không biết vì tim Thịnh Quyết đột nhiên đập mạnh gân xanh trán cũng ngừng giật
“Sao đổ bệnh chứ” Thịnh Quyết vội vàng bước xuống bậc thang hỏi: “Nha bà tử theo nàng chẳng lẽ biết chăm sóc nàng cho ”
Hứa Lập: “Lão nô đã hỏi hầu cô nương nhà bọn họ vốn dĩ phong hàn khỏi hôm nay ban ngày mới hạ sốt kết quả vì di chuyển đường xa tái phát… Bọn họ bẩm báo với Hầu gia đây là chuyện lớn cô nương nhà bọn họ từng sốt cao suýt nữa mất mạng đấy…”
Thịnh Quyết: “…”
Không mới chỉ là ngày đầu tiên thể để tin tức lộ ngoài
“Không bảo phong tỏa tin tức trong Vương phủ đừng để khác lén lút ngoài truyền tin” Thịnh Quyết : “Bản vương nhất định sẽ chữa khỏi cho cô nương nhà họ chỉ là phong hàn thôi chuyện gì lớn nhanh sẽ khỏi”
Hứa Lập luống cuống tay chân: “Vương gia là ngài đừng nữa đó lâu ngài cũng Giang cô nương sẽ nhiễm lạnh mà”
Thịnh Quyết: “…”