Diễm Dao Bất Phàm - Chương 38
Ngay cả lúc Giang Lạc Dao cáo biệt cũng đầu thêm một câu
Ở góc độ thấy đôi mắt Giang Lạc Dao thanh uẩn mang theo vài phần lưu luyến
Giang Lạc Dao tuy thỉnh thoảng sợ nhưng dù cũng đã ở Vương phủ lâu như ăn mặc tiêu xài đều là loại cực Vương phủ nữ nhân những bảo vật trân quý tích góp đều đưa đến Ninh Tử Hiên phàm là ngoài đưa thứ gì Hứa Lạp đều lập tức đưa đến cho nàng
Giang Lạc Dao cũng biết Hứa Lạp đến đưa cho dù Nhiếp Chính vương đích thân hỏi han cũng là đã ý cho phép
Hắn nổi giận thì vẫn
Giang Lạc Dao đều nhớ rõ cho nên khi trở về Hầu phủ nàng lập tức đến xin cha cây trụ đá lục giác màu xanh núi
“Lạc Dao thích là ” Nhạc Xương Hầu hai lời cũng hỏi thêm câu nào “Thích thì mang ”
Giang Lạc Dao do dự mở lời: “ đây là vật cha yêu thích”
Nhạc Xương Hầu xua tay: “Con là nữ nhi cha yêu thương nhất đừng là vật yêu thích tất cả đồ đạc của cha đều thể để cho con”
Giang Lạc Dao hỏi: “Cha hỏi con dùng làm gì ”
Nhạc Xương Hầu tiện tay lấy một miếng thịt chiên giòn từ đĩa thức ăn hầu bưng qua thịt chiên tới thỏa mãn cơn thèm của ông: “Lạc Dao cho dù đập nát chôn xuống đất chơi cha cũng ý kiến”
Giang Lạc Dao: “…”
Đã như nhất định là thật sự ý kiến Giang Lạc Dao thở phào bảo Chung Nguyệt tìm đến khiêng
Lúc nàng cùng cha trở về đúng lúc Hầu phủ đang dùng bữa sáng hai còn kịp dùng bữa cùng gia đình
Giang Lạc Dao cảm thấy đầu óc choáng váng nhất thời cửa liền ở cửa chuyện phiếm với cha
Tuy rằng ngày thường ở bên ngoài cha nàng luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng nhưng thực ở Hầu phủ cha nàng câu nệ tiểu tiết ví dụ như bây giờ hầu đang bưng thức ăn phòng một cách trật tự ông liền chặn ở đường vài cái chặn chút đồ ăn lót
Giang Lạc Dao chút dám nàng nhắc nhở: “Cha cứ như mẫu thân mắng đấy”
Nhạc Xương Hầu: “Mẫu thân con giống như những năm đó tính tình bây giờ của bà ôn hòa hơn nhiều sẽ quản quá nghiêm ”
Người hầu ngang qua tự giác dừng mở hộp bánh ngọt để Nhạc Xương Hầu lấy một miếng bánh hoa quế ăn đó Hầu gia phẩy tay hầu mới cúi đầu bưng phòng
Kiểu dáng vốn ngay ngắn chỉnh tề bỗng nhiên khuyết mất một miếng Giang Lạc Dao chỗ khuyết trong hộp bánh đột nhiên dự cảm chẳng lành cha nàng lấy thịt chiên thì thôi lấy bánh ngọt vốn xếp đầy đặn nhất định sẽ mẫu thân phát hiện
Quả nhiên nàng nghĩ xong liền thấy mẫu thân trong phòng đang nổi giận
Người hầu vội vàng đổ hết cho Nhạc Xương Hầu
Ngay đó Vương phu nhân cất cao giọng trách cứ Hầu gia ở ngoài cửa
Nhạc Xương Hầu giữ chút mặt mũi mở miệng: “Cho dù thỉnh thoảng quản cũng đến mức thật sự giận mẫu thân con sáng sớm nổi nóng một chút cũng ”
Giang Lạc Dao: “…”
Giang Lạc Dao khiếp sợ lời lẽ ngụy biện của cha
Cha nàng tuy là Hầu gia chủ một nhà nhưng chuyện sinh hoạt gần như đều theo mẫu thân lúc mắng còn vui vẻ biết biết là ông đang mắng biết còn tưởng ông gặp chuyện gì vui
“Không nữa chúng cùng mẫu thân con ăn cơm thôi” Nhạc Xương Hầu len lén lau sạch vụn bánh tay vẻ như chuyện gì xảy sải bước cửa “Phu nhân mang Lạc Dao về ”
Giang Lạc Dao vẫn cảm thấy ngực khó chịu nàng phòng liền tiếp tục ngoài cửa hóng gió
Thời tiết hôm nay chút âm u tuy trời đã sáng nhưng ánh nắng ban mai vẫn xuyên qua tầng mây mây đen dày đặc giống như trong lòng nàng
Giang Lạc Dao đột nhiên cảm thấy khó thở hô hấp cũng trở nên nặng nề
Một cơn gió thổi qua cơ thể phát lạnh tóc mai bay lượn cọ sống mũi khiến nàng thấy ngứa
Giang Lạc Dao đưa tay gạt những sợi tóc mặt ai ngờ cánh tay nặng trĩu đến mức thể nâng lên nổi
Trước đây từng triệu chứng bệnh thậm chí kịp để nàng phản ứng mắt Giang Lạc Dao tối sầm giống như đang bắn pháo hoa rực rỡ trong đầu nàng pháo hoa nở rộ rơi xuống để những đốm sáng li ti trong bóng tối
Nàng ngất xỉu
May mắn là đó cây trụ đá lục giác màu xanh núi đã đưa đến Vương phủ
Hứa Lạp nhận cây trụ đá biết đây là ý của Giang Lạc Dao
Sau khi tặng quà rời mới dặn dò thuộc hạ: “Cất chờ ngày nào đó Vương gia nguôi giận bày cũng muộn”
Thuộc hạ hỏi tại bày luôn
“Vương gia hôm nay nổi trận lôi đình lỡ như vật nhớ chịu khổ vẫn là chúng ” Hứa Lạp thở dài “Giang cô nương đã về nhà vẫn còn nhớ đến Vương gia nhà cây trụ đá vẫn đưa đến Vương phủ”
Haiz
Đáng tiếc Giang Lạc Dao biết
Vương gia nhà là rộng lượng một khi đã tức giận sẽ giống khác giả vờ nhận lấy Nhiếp Chính vương thà rằng trút giận cũng nể mặt Hầu phủ
Huống kể bây giờ Vương gia đang trong cơn giận chừng thấy cây trụ đá sẽ gào lên đập nát
Đập nát nếu thể trút giận thì cũng chỉ là… Dựa sự hiểu biết của Hứa Lạp về Vương gia thể khi đập nát sẽ hối hận tốn công tốn sức mời thợ thủ công đến sửa chữa
Hậu quả nghĩ thôi cũng thấy đau đầu
Chương 39<: br/>
Hứa Lạp một mặt là vì chọc giận Nhiếp Chính vương một mặt cũng là vì bảo vệ đồ Giang cô nương tặng cho nên chỉ thể tạm thời cất cây trụ đá
Hắn lau mồ hôi chậm rãi về
Đi nửa đường thấy Vương gia nổi giận đập phá đồ đạc
Cũng đúng Vương gia cả đêm ngủ sáng sớm xảy chuyện như tính tình vốn dễ cáu kỉnh giống như củi khô một chút lửa nhỏ cũng thể bốc cháy
Hứa Lạp vội vàng chạy đến đó
Vừa cửa liền thấy Nhiếp Chính vương hạ thấp mi mắt khí chất quanh thân sắc bén và tàn nhẫn lúc ngẩng lên mí mắt cũng buồn nhấc đồng tử đen láy chuyển lên cách giữa lòng trắng và viền mắt giống như biển cả mọc trăng mang theo sự cô đơn và lạnh lẽo vô bờ
Đây là biểu cảm thường thấy nhất của
Lạnh lùng bạc tình tàn bạo giống như căm ghét tất cả mọi và mọi thứ đời
Nhiếp Chính vương môi mỏng thích chỉ liếc Hứa Lạp một cái cúi đầu chuyển sự chú ý
Hứa Lạp vẫn thấy Vương gia chỉ là tức giận trong lòng còn chút cam lòng bởi vì khóe môi đối phương mím chặt lông mày vốn cao giờ nhíu lên thì tức giận nhưng trong mắt thêm vài phần ấm ức
Bởi vì khi Vương gia nhà thật sự tàn bạo giữa hai lông mày đều là sự lạnh lùng cay nghiệt nặng một chút giống như mãnh thú giếc chút nhân tính nào
Bây giờ…
Vẫn còn chút nhân tình cả đều trở nên sống động rõ ràng là đang nổi giận vô cớ
Không là vô cớ thì dễ chuyện
Trước đây tâm trạng Nhiếp Chính vương khó đoán bây giờ đích thực là Nhạc Xương Hầu làm cho thất bại giữ Giang cô nương cho nên mới giận chỗ trút
Hứa Lạp cũng tiếc nuối
Vương gia cũng đang trong lúc nóng giận cho nên mới lời cay nghiệt cần Giang cô nương nữa làm lỡ như Giang cô nương lọt tai chẳng thật sự cân nhắc đến Vương phủ nữa
Hứa Lạp đoán Vương gia cũng đang hối hận
dám khuyên cũng dám nhắc đến
Bởi vì Nhiếp Chính vương bây giờ vẫn nguôi giận lửa giận đang bốc cao hơn nữa Vương gia là giỏi cứng miệng cho dù thật sự hối hận ý cứu vãn Giang cô nương cũng thể để khác nhắc đến sẽ cảm thấy mất mặt chừng còn làm ngược
Hứa Lạp cách nào chỉ thể cúi im lặng một bên chờ tự bình tĩnh
Mấy ngày tiếp theo tâm trạng Vương gia vẫn khá hơn chút nào
Trong buổi chầu cãi với mấy vị đại thần tâm tình càng lúc càng thất thường
Đương nhiên cãi cũng là do Vương gia đơn phương triều trừ phi biến động lớn nếu hiếm dám cả gan khiêu khích Nhiếp Chính vương
Một buổi chầu Thịnh Quyết lần lượt mắng mỏ từng lão thần phạm mắng đến nỗi đám đó tóc bạc cũng nhiều thêm vài sợi
Tan chầu Thịnh Quyết cũng về Vương phủ hình như trong đó thứ gì đó khiến chán ghét về đã theo bản năng thấy phiền lòng
Để xua tan cảm giác liền vùi đầu công việc kéo Quân Cơ Xứ chỉnh đốn hết những tệ nạn cũ của triều một mệnh lệnh ban xuống các quan cả nước đều đau đầu gần như ai cũng cùng bận rộn ngày đêm
Cứ vất vả như đã qua nửa tháng
Nửa tháng đúng lúc xuân về hoa nở
Thịnh Quyết khó một ngày rảnh rỗi bỏ xe ngựa một thong thả dạo chân tường cung
Ánh nắng xuân ấm áp chiếu lên khiến cảm thấy ấm áp dễ chịu
lúc ngang qua đột nhiên thấy tiếng “meo” nào đó
Thịnh Quyết vén tay áo viền tay áo thêu kim tuyến ánh sáng chiếu lấp lánh dùng ngón tay gầy guộc như trúc che một phần ánh nắng Lúc mới chú ý tới tường đỏ một con mèo trắng đang phơi nắng
Con mèo trắng thong thả vẫy đuôi đôi mắt đen láy sáng ngời đường cong cơ thể uyển chuyển nghiêng đầu dáng vẻ là bỏ chạy
Thịnh Quyết thấy khá thú vị bèn dừng vươn tay áo vẫy vẫy con mèo trắng
Con mèo trắng vốn định chạy kết quả kim tuyến lấp lánh tay áo thu hút sự tò mò liền sấp xuống với dáng vẻ kiều diễm ngoan ngoãn cả gan kêu “meo” một tiếng với Nhiếp Chính vương
Tiếng kêu giống như lúc
Kéo dài âm cuối uyển chuyển du dương giống như đang làm nũng
Mệt mỏi tích tụ nhiều ngày của Thịnh Quyết tan biến khó khi nở nụ
“Con mèo ” Hắn “ là thú vị”
Nghĩ đến đây nổi hứng liền thử xem thể gần sờ một cái
Ngay lúc đến gần con mèo trắng đột nhiên lười biếng vẫy đuôi nhẹ nhàng nhảy xuống từ tường cao thong thả mặt bước chân nhanh chậm nhưng vẫn giữ một cách nhất định để đến quá gần
Thịnh Quyết bỗng cảm thấy cảm giác chút quen thuộc tâm trạng biến mất
Hắn trầm mặt tình nguyện về phía rõ ràng vốn là theo hướng nhưng theo con mèo trắng luôn cảm giác khó chịu như đối phương dắt mũi
Ngay khi sắp đến gần Thịnh Quyết cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm cúi ôm lấy con mèo cho nó biết sự hung dữ của
Ai ngờ con mèo vẫn luôn thong thả bỗng nhiên nhận đến gần lập tức nhanh nhẹn né tránh chạy về hướng khác
Thịnh Quyết ghét cảm giác hụt hẫng bướng bỉnh dẫn theo một đám tùy tùng đuổi theo
đuổi theo một con mèo