Diễm Dao Bất Phàm - Chương 36
Vất vả lắm mới đợi chỉ nhận lời nhắn
Đám hạ nhân — Vương gia đêm qua mệt mỏi ngủ muộn Giang cô nương cũng mới ngủ dậy ạ
Nghe câu trả lời phản ứng đầu tiên của Giang Vĩnh Xuyên là Thịnh Quyết sợ mệt mỏi a làm gì tối qua mà mệt thành thế
Nhạc Xương Hầu chắp tay lưng mấy vòng cảm thấy nên
Còn nhớ mấy năm Nhiếp Chính Vương Thịnh Quyết mới lên ngôi lâu lúc đến viếng thăm bất chấp bão tuyết dẫn ba mươi vạn đại quân về phía bắc hội quân với mấy ngày liền chợp mắt lúc đó cũng một câu mệt mỏi
Ngay cả ở kinh thành Nhiếp Chính Vương ngày nào cũng bận rộn công việc lúc bận đến mức chân chạm đất ngay cả Vương phủ cũng mấy khi về cũng từng kêu mệt
Chuyện … khác thường
Chắc là nhầm
Nhạc Xương Hầu : “Nói lần nữa bản hầu rõ”
Người truyền lời: “Vương gia tối qua ngài mệt mỏi ngủ muộn Lạc Dao cũng mới ngủ dậy ạ”
“Vương gia ban ngày làm gì mà mệt mỏi đến ” Nhạc Xương Hầu dứt lời trong nháy mắt liền nghĩ điều gì đó
Ban ngày ông đưa Lạc Dao cung đúng lúc gặp Nhiếp Chính Vương đó Vương gia vui gây sức ép với Hầu phủ…
Mệt mỏi ngủ muộn Lạc Dao cũng mới ngủ…
Nhạc Xương Hầu: “…”
Một luồng khí nóng bỗng chốc dồn lên não Nhạc Xương Hầu nghiến chặt răng
Nhiếp Chính Vương đã làm gì con gái ông
Giận cũng thể như chứ
Hậu quả tồi tệ nhất mà ông từng nghĩ đến đã xảy Nhạc Xương Hầu tức giận đến mức nên lời ông cổng Vương phủ hận thể lôi Thịnh Quyết băm thành trăm mảnh
Tên chẳng là gần nữ sắc Trước đây Thái hậu giới thiệu cho bao nhiêu mối nhân duyên đều tỏ đạo mạo như quân tử ai ngờ mới đưa con gái Vương phủ mấy ngày tên đạo đức giả đã giở trò với Lạc Dao
Đó là cô con gái đầu lòng mà ông nâng niu như bảo vật cũng là hòn ngọc quý duy nhất tay Hầu phủ mà Nhiếp Chính Vương chiếm đoạt
Nói hối hận là thể Nhạc Xương Hầu cảm thấy lửa giận bừng bừng thiêu đốt suýt nữa vững
“Hầu gia Hầu gia ngài làm ”
Hạ nhân Hầu phủ vội vàng chạy đến đỡ ông sợ Hầu gia của Nhiếp Chính Vương chọc tức
“Gọi Vương gia mở cửa” Nhạc Xương Hầu quyết bỏ nhất quyết Thịnh Quyết cho một lời giải thích hơn nữa ông cũng yên tâm cho dù lôi Thịnh Quyết khỏi giấc mộng cũng biết con gái chịu uất ức
Mình đã đặc biệt để Lạc Dao gọi một tiếng Sư phụ kết quả tên Nhiếp Chính Vương chút đạo đức nào đội danh nghĩa sư đồ mà còn dám vượt quá giới hạn
Nhạc Xương Hầu càng nghĩ càng tức hận thể lập tức một đao giếc ngay
Hiện tại điều duy nhất ông thể làm là chờ tại chỗ xem tên Nhiếp Chính Vương rốt cuộc là đang lừa thật sự đã làm chuyện thể cứu vãn
Nếu thật sự là …
Có nên gả con gái cho Nhiếp Chính Vương nữa Tính tình tàn bạo lạnh lùng như liệu đối xử với Lạc Dao
Haiz…
Nhạc Xương Hầu thở dài một lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng đến tột cùng
Chỉ trong một khắc ngắn ngủi ông thậm chí đã nghĩ đến việc gả con gái cho Nhiếp Chính Vương nữa đầu tìm một trai tuấn tú gia thế cần cao sang chỉ cần chê bai Lạc Dao biết yêu thương nàng là
Không đúng chỉ cần ông còn sống Hầu phủ còn hưng thịnh đời ai dám chê bai Lạc Dao
Nhạc Xương Hầu nhíu mày trăm mối tơ vò
Giá như sự thật thì ông nhất định sẽ để bảo bối nữ nhi ở đây nữa lập tức thu dọn đồ đạc đón nàng về Hầu phủ bao giờ đến chốn hổ lang nữa
·
Cùng lúc đó Thịnh Quyết đang uống trà ở Ninh Tử Hiên
Hắn đang đợi truyền lời xem phản ứng của Nhạc Xương Hầu như thế nào
Là nổi trận lôi đình Hay là cố gắng vui Hoặc là đúng ý nguyện mừng rỡ khôn xiết
Hắn chỉ cần quan sát phản ứng của ông là biết Nhạc Xương Hầu đưa con gái cho rốt cuộc là ý đồ gì
Thịnh Quyết thong thả nhấp chén trà nóng đầu tiên trong ngày cả đêm ngủ cũng cảm thấy mệt mỏi chút nào
Đương nhiên điều mong nhất là thấy Nhạc Xương Hầu vui vẻ
Có thể tự nguyện đưa con gái cho coi như là đối phương biết điều
mà nghĩ xong liền nhận hồi báo của thị vệ
—— Nhạc Xương Hầu dường như đang tức giận lớn tiếng Vương gia ngài mở cửa gặp mặt
Thịnh Quyết: “…”
Chén trà trong tay khựng làn khói trắng lượn lờ bay lên vẻ mặt Thịnh Quyết đầy vẻ bất đắc dĩ
Tốt lắm vẫn đoán Nhạc Xương Hầu rốt cuộc là ý gì
Xem là gả con gái cho
Thịnh Quyết siết chặt chén trà sát khí thể khống chế lúc nào cũng đã lặng lẽ lan tràn đến mi tâm nhắm mắt một lát cố gắng kiềm chế cơn giận của gân xanh trán nổi lên…
lúc đột nhiên một tiếng thở khẽ vang lên bên tai
Sát khí bỗng nhiên theo tiếng thở dài mà tiêu tan
Thịnh Quyết mở mắt phát hiện Giang Lạc Dao đang ôm lấy cánh tay dường như chút lạnh
Có lẽ thân thể cường tráng cảm thấy lạnh gian phòng cũng vẫn đốt lò sưởi nhưng Giang Lạc Dao là sợ lạnh giờ một lúc cả lạnh ngắt như búp bê sứ sắc mặt trắng bệch
Thịnh Quyết nàng thu hút sự chú ý
Đầu ngón tay thon dài của Giang Lạc Dao đang nắm chặt lấy tay áo cằm nhọn cúi xuống vẻ mặt thoải mái lắm cả lộ vẻ yếu ớt
Thịnh Quyết hỏi: “Lạnh Đi một chút sẽ ấm lên thôi Đi theo Bản vương gặp cha nàng nếu ông sẽ yên tâm”
Giang Lạc Dao ngoan ngoãn đến bên cạnh Thịnh Quyết thuận tay sờ thử nhiệt độ đầu ngón tay nàng lạnh buốt như chạm tuyết giữa mùa đông đầu ngón tay chút huyết sắc nào xương ngón tay cũng gầy một tay thể nắm trọn
Chương 37<: br/>
Thịnh Quyết hỏi: “Sao lạnh như ”
Giang Lạc Dao trả lời lúc nãy đường dừng một lúc lẽ gió thổi nhiễm lạnh hiện tại nàng dường như khó chịu
Thịnh Quyết: “Vậy còn gặp cha nàng nữa Có cần Bản vương từ chối ông ”
“Không ” Giang Lạc Dao “Có lẽ cũng bệnh chỉ là mệt ban ngày nghỉ ngơi một lát là ”
Ban đầu Thịnh Quyết nàng theo nhưng xem nàng cũng quá khó chịu
“Không khó chịu thì thôi” Thịnh Quyết cảm thấy vấn đề gì lớn theo kinh nghiệm của chừng một chút thì sự khó chịu sẽ tự nhiên biến mất
Vì hai nghỉ ngơi bao lâu trở gặp Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu đau lòng con gái chết
Vừa gặp đã ân cần hỏi han nàng thế nào
“Hầu gia đang nghĩ gì Sao làm như Bản vương ngược đãi con gái của ngài” Thịnh Quyết lạnh lùng châm chọc đối phương “E rằng trong lòng Hầu gia chuyện nên mới nghĩ Bản vương cũng là kẻ bất nhân”
Nhạc Xương Hầu cuối cùng cũng biết sự thật hiểu rõ Nhiếp Chính Vương thật sự làm gì con gái bảo bối của bờ vai căng thẳng lập tức thả lỏng trái tim cũng rơi xuống đất
“Để Vương gia chê Bản hầu sáng sớm đến quấy rầy ngài lý do nào khác chỉ là bà vú phụ trách chăm sóc Lạc Dao gần đây thân thể con bé vẻ khó chịu tối qua trời lạnh áo choàng của Lạc Dao cũng mang theo Bản hầu lo con bé thay đổi thời tiết sẽ cảm lạnh nên mới dậy sớm đến xem” Nhạc Xương Hầu đã chuẩn sẵn sàng sai mang chiếc áo choàng đã chuẩn từ
Nhiếp Chính Vương lười biếng một bên ông dối cảm giác gì khác chỉ bật
Tên Nhạc Xương Hầu thật sự là lắm mưu mô
“Cha” Giang Lạc Dao thấy Nhạc Xương Hầu đến trong lòng lập tức cảm thấy vô cùng an nàng nhào lòng ông đôi mắt ngân ngấn nước vành mắt đỏ hoe
Nhạc Xương Hầu nhẹ nhàng vỗ vai nàng ngừng an ủi: “Đừng sợ cha ở đây”
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy khó chịu
Hắn lạnh lùng hai cha con đang đoàn tụ mặt thầm nghĩ Vương phủ của cũng hang rồng hang hổ cũng để Giang Lạc Dao chịu uất ức gì lớn gặp đã như thể ly biệt trùng phùng
Thịnh Quyết gì ánh mắt âm trầm vui vẻ cảnh tượng mắt
Nhạc Xương Hầu vị Đại tướng quân chinh chiến sa trường vì nước đang ở độ tuổi sung sức bình thường khi cầm kiếm chiến trường cản giếc Phật cản giếc Phật giống như sát thần lòng thương xót khi khải trở về ngang qua cũng thể dọa trẻ con thét Sao giờ đến mặt con gái bảo bối của thu hết khí thế trở thành một cha cưng chiều con trăm trăm thuận
Thịnh Quyết thầm nghĩ đúng là thể thống gì
Hắn còn đột nhiên nhớ đây đến doanh trại gặp Nhạc Xương Hầu lúc đó vị Đại tướng quân hộ quốc đánh thắng một trận hiểm hóc còn hồn từ trong gió tanh mưa máu đến gặp ông một lời chỉ trong lều lau chùi trường kiếm cứ như câm
Đương nhiên Thịnh Quyết cũng từng thấy dáng vẻ oai phong của Nhạc Xương Hầu lúc đó vị Đại tướng quân mở đường cho dẫn đầu xông pha trận mạc một tiếng hô vang trời như lật tung cả bầu trời
Thịnh Quyết cách xa cũng thể thấy tiếng hô của ông
Kết quả… Giờ ông già còn cầm quân nữa trở về cởi giáp nuôi con giọng bao giờ nhỏ nhẹ đến
Thịnh Quyết Nhạc Xương Hầu dỗ dành con gái trong lòng thắc mắc Nhạc Xương Hầu cả đời còn thể chuyện nhỏ nhẹ như Nói nhiều lời như
Năm đó đến sa trường tìm ông ông im lặng xem là cố ý tỏ thái độ
Thịnh Quyết vui thấy ở đây nữa chút lưu tình hạ lệnh đuổi khách: “Hầu gia cũng đã gặp con gái chắc cũng yên tâm mời về cho Bản vương tiễn”
Hai cha con ai để ý đến
“Lạnh” Giang Lạc Dao với cha “Hình như con cảm lạnh tay chân lạnh ngắt”
Nhạc Xương Hầu đau lòng vô cùng: “Sao cảm lạnh chứ Haiz đều tại cha đến sớm hơn để đưa cho con áo choàng là… Về nhà với cha để mẹ con chăm sóc con mấy ngày bồi bổ sức khỏe”
Không ai về nhà hơn Giang Lạc Dao nàng gần như lập tức đồng ý
Giang Lạc Dao: “Vâng”
Thịnh Quyết: “…”
Nhiếp Chính Vương ngờ chỉ đuổi khách thôi mà đuổi cả Giang Lạc Dao về luôn
“Đây là ý gì Lúc chẳng vội vàng đến cầu xin Vương phủ thu nhận Giang Lạc Dao giờ hối hận ” Giọng Thịnh Quyết lạnh lùng gần như nghiến răng nghiến lợi câu “Bản vương từng bạc đãi nàng một chút nào ở Vương phủ thể bồi bổ sức khỏe Nhất định về Hầu phủ mới ”
Nhạc Xương Hầu : “Đa tạ Vương gia những ngày qua đã chiếu cố chỉ là thân thể tiểu nữ dường như sắp ốm sợ làm phiền Vương gia nên mới đón về Hầu phủ điều dưỡng một thời gian”
Thịnh Quyết cố gắng kìm nén nổi giận : “Đón về thì cũng đừng đến nữa”
Nhạc Xương Hầu xưa nay hành sự quang minh lạc lần làm chuyện khiến khó hiểu đến Rõ ràng ban đầu chính ông van nài giữ Giang Lạc Dao giờ nghi ngờ chiếm đoạt con gái ông liền nổi giận thay đổi sắc mặt còn đón con gái về
Chân thật coi Vương phủ là nơi nào Muốn đến thì đến thì
Nếu đã đón thì đừng nữa
Thịnh Quyết tức giận đến cực điểm
Hắn cực kỳ chán ghét sự trở mặt của Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu cũng trầm ngâm suy nghĩ – Cái tai ương mà thầy bói biết đã qua con bé cũng ở đây lâu như chắc cũng là đón Lạc Dao về nhỉ
Dù ở Vương phủ cũng quá nguy hiểm
Thịnh Quyết con chính là một mối nguy hiểm cực lớn ai cũng đoán tính khí của lỡ như làm Lạc Dao thương thì
Nhạc Xương Hầu nghĩ bèn hỏi Giang Lạc Dao về nhà
Giang Lạc Dao chút do dự vô cùng kiên định : “Con cùng cha về nhà”
Thịnh Quyết: “…”
Tốt lắm
Thật
Quả nhiên là uổng công nâng đỡ nàng bấy lâu nay Vương phủ đối xử với nàng nàng một chút cũng ghi nhớ trong lòng giờ về nhà thì hận thể nhanh hơn sợ về
Thịnh Quyết chỉ tức giận mà còn nảy sinh một chút cảm giác phụ bạc
Hắn nghĩ bản thân cách đây lâu còn tự ôm nàng về Ninh Tử Hiên sợ nàng lạnh còn khoác thêm áo choàng mới ôm nàng
Thật sự là uổng phí công sức chẳng thu hoạch gì
Thịnh Quyết dậy tiễn khách cũng thèm nữa: “Vậy thì xin mời Hầu gia dẫn bảo bối ái nữ của ngài về bản vương còn việc bận tiễn nữa”