Diễm Dao Bất Phàm - Chương 35
Nàng cũng nhận đã suy nghĩ sai lầm
Có lẽ lúc đó Nhiếp Chính Vương ý định giếc nàng
Trong lời đồn đúng là tàn bạo bạc tình nhưng cũng đến mức quá nghiêm trọng hôm nay là nàng suy nghĩ quá
Mãi đến khi đưa về Ninh Tử Hiên Giang Lạc Dao mới xin Thịnh Quyết vì cơn cáu kỉnh khi thức dậy lúc sáng
“Bản vương biết” Thịnh Quyết “Lần đầu tiên đến tìm nàng nàng đang ngủ say đám hạ nhân với bản vương nàng nổi cáu khi thức dậy kinh khủng thể đánh thức nàng đột ngột”
Nghe Giang Lạc Dao bỗng cảm giác khó tả
Giọng trầm thấp tuy đêm lạnh nhưng giọng điệu hề lạnh lẽo như cố ý hạ giọng dịu dàng thương lượng với còn vẻ tàn bạo cay nghiệt ban ngày cũng êm tai hơn
Thịnh Quyết còn : “Thôi ở Hầu phủ nàng cũng mọi cưng chiều đến Vương phủ tuy bằng lúc nhưng những ưu ái bản vương thể cho đều sẽ cố gắng dành cho nàng tính tình kiêu ngạo gì đó trong phủ cũng sẽ cố gắng chiều theo nàng…”
Giang Lạc Dao càng thêm áy náy nàng nghĩ nếu nàng thức dậy nổi cáu cũng sẽ gây hiểu lầm
Nhiếp Chính Vương nửa đùa nửa thật: “Nếu bản vương bắt nạt nàng quá đáng để Hầu gia thấy chẳng sẽ đến tận cửa chất vấn ”
Sao thể chứ
Giang Lạc Dao lắc đầu thầm nghĩ tuy cha thương nàng nhưng thật sự đến mức đó chắc đã đòi công bằng ở Vương phủ
Quyền thế của Nhiếp Chính Vương lớn hơn Hầu phủ nhiều lắm
Nếu một ngày Nhiếp Chính Vương làm quân tử nữa đời ai thể khống chế
Giang Lạc Dao biết thân phận của dám mượn sự che chở của Hầu phủ để cố ý chọc giận Nhiếp Chính Vương
Nàng dám càng gây phiền phức cho cha
Hôm nay hộ vệ đều điều lúc nàng ngất xỉu nhận động tĩnh gì thể thấy hộ vệ của Hầu phủ vẫn địch thế lực bên cạnh Nhiếp Chính Vương
Tuy Vương phủ là hạ nhân lớn tuổi ngoài binh lính trong phủ chắc chắn lưng còn nhiều ám vệ
Giang Lạc Dao chỉ cầu thể sống hòa thuận với Nhiếp Chính Vương một thời gian chia tay cũng đến nỗi khống chế như
Qua đêm nay ngày mai là thể đợi hộ vệ nhà đến
Qua giai đoạn sẽ ở Vương phủ nữa
Lúc Nhiếp Chính Vương định rời vì khách sáo Giang Lạc Dao : “Đa tạ Vương gia đã chăm sóc trong thời gian qua trong lòng mang ơn biết báo đáp thế nào nhất định gây chuyện thị phi cho Vương gia cho đến ngày chia tay”
Thịnh Quyết vốn đang vui mấy lời khách sáo xa cách dừng bước cảm thấy khó chịu
là đạo lý nhưng… cứ cảm thấy hài lòng chia tay đương nhiên là chuyện sớm muộn nhưng Nhiếp Chính Vương cứ thấy hai chữ cũng nàng nhắc đến
Tâm trạng vui ý gây sự nổi lên
Thịnh Quyết xoay phòng: “Lời chướng tai quá cứ như khi lợi dụng xong sẽ nhớ đến bản vương nữa ”
Giang Lạc Dao ngờ còn nhất thời ngây đó lặng lẽ
Tính tình Nhiếp Chính Vương thật sự khiến bó tay
Đây là ý gì
Giang Lạc Dao chỉ đành nghĩ cách gì đó để xoa dịu bầu khí: “Cha bảo nhận Vương gia làm sư phụ ân tình sẽ luôn ghi nhớ bất kể gần xa đều sẽ nhớ đến ngài”
Nhiếp Chính Vương xuống chiếc ghế thái sư mà thường mỗi khi đến đặc biệt thích vị trí từng thay đổi
Thịnh Quyết gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn thần sắc khó đoán
lúc bên ngoài bỗng đến bẩm báo
Hóa đã canh năm Hầu phủ đến Hầu gia đích thân dẫn theo một đám đang đợi ở cửa Vương phủ gặp Thịnh Quyết
Tên thị vệ bẩm báo : “Hầu gia còn gặp Giang cô nương”
Ngón tay Thịnh Quyết nắm thành quyền nện lên ghế thái sư
Sáng sớm thế Nhạc Xương Hầu Giang Vĩnh Xuyên đã đích thân đến còn rõ gặp Giang Lạc Dao ý đồ quá rõ ràng
Nhạc Xương Hầu sợ cái gì Sợ ức hiếp con gái ông
Thịnh Quyết cảm thấy bực bội Giang Lạc Dao là gả cho Sao Giang Vĩnh Xuyên là cha quản nhiều chuyện như
Ki bo keo kiệt để ý đến con gái ông quản lý nghiêm khắc như
Thịnh Quyết nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy Nhạc Xương Hầu thành tâm
Nếu thành tâm chắc chắn sẽ thái độ Giang Vĩnh Xuyên chừng còn ý đồ khác nghĩ nếu cần con gái ông sẽ đầu gả Giang Lạc Dao cho khác
Nghĩ thật đấy
Thịnh Quyết ngẩng mắt sang Giang Lạc Dao ngoan ngoãn đó tóc đen da trắng xứng đáng là tiên nữ e rằng tìm khắp thiên hạ cũng thứ hai
Nghĩ đến việc lão già sẽ gả Giang Lạc Dao cho khác trong lòng Thịnh Quyết khó chịu cũng biết cơn lửa giận vô cớ từ đến chỉ là thấy chuyện đó xảy
Thịnh Quyết cau mày khó chịu hồi lâu lệnh: “Đi bảo Hầu gia về bản vương đêm qua mệt mỏi ngủ muộn Lạc Dao cũng mới ngủ đêm lạnh thể gặp ông ”
Giang Lạc Dao điều gì cũng lên tiếng: “Sao cha đến giờ lạnh bảo cha về con ”
Thịnh Quyết hài lòng vì gì cả chỉ là để Nhạc Xương Hầu suy nghĩ nhiều hơn thôi
Ông đang nghi ngờ Không chừa đường lui
Hôm nay cứ để ông toại nguyện