Diễm Dao Bất Phàm - Chương 34
Quả nhiên giống như Giang Lạc Dao viên đá đặc biệt mặt phẳng nhô lên một chút giống như đầu con hổ đang ngẩng cao đầu trông khác thường
Mọi việc đều xem vận khí nàng Thịnh Quyết cũng cảm thấy lý
Giữ viên đá biết là chuyện
“Không cần dỡ bỏ nữa lui hết xuống ”
Sau khi Thịnh Quyết giơ tay lên đột nhiên thấy tiếng động nhỏ vụn phía đầu phát hiện tất cả gia nhân trong phủ đều đã đến mọi cầm đuốc lần lượt dọc theo con đường chiếu sáng bộ con đường
Không biết là tên thuộc hạ nào lanh lợi đã báo cho những khác mọi đều thức dậy giữa đêm khuya để thắp sáng đường cho Vương gia nhà
Giang Lạc Dao cũng cùng đầu hai cùng kinh ngạc
Việc do Nhiếp Chính Vương sai bảo
Gia nhân trong phủ Vương gia suýt ngã liền cầm đuốc đến rõ ràng là đêm khuya nhưng khiến đêm nay còn tối tăm nữa
Giang Lạc Dao thấy những là binh lính trong phủ mà là những hầu già đã hầu hạ Vương gia từ lâu
Nàng chợt nhận dường như trong Vương phủ hầu trẻ tuổi tất cả những nàng gặp đều đã lớn tuổi
Không ít gia đình quyền quý ở kinh thành thích dùng hầu lớn tuổi cũng là chê bai họ vụng về mà là vì giữ gìn diện mạo cho phủ đợi hầu đến tuổi thì cho một ít bạc đuổi thậm chí những kẻ nhẫn tâm còn đuổi hầu đã hầu hạ nhiều năm khỏi phủ
Giang Lạc Dao cứ tưởng Nhiếp Chính Vương là lạnh lùng như cũng sẽ làm như thế
Nào ngờ sự thật ngược trong phủ Nhiếp Chính Vương một nam nữ trẻ tuổi nào hầu hạ đều là tuổi
Kể cả Hứa Lập cũng
Trong lòng Giang Lạc Dao đột nhiên nảy sinh một suy đoán hầu trong Vương phủ là do đời để vẫn ở cho đến ngày nay
Suy đoán xuất hiện Giang Lạc Dao lập tức nhớ một số chi tiết đây
Có bà vú mắt kém nhưng thể tìm đồ vật chính xác nhận đường quen thuộc Có hầu tai rõ nhưng thể nhanh nhạy nhận chỉ thị của Nhiếp Chính Vương giúp làm một số việc
Thì trong Vương phủ là cũ thảo nào như
Giây phút Giang Lạc Dao thậm chí còn một loại ảo giác Nhiếp Chính Vương lẽ cũng là nhân từ ít nhất là đuổi cũ vẫn luôn giữ mọi lâu lâu
Thịnh Quyết ở bên cạnh hỏi Hứa Lập: “Sao làm phiền mọi dậy hết ai là đưa chủ ý ngu ngốc bản vương chỉ là Ninh Tử Hiên một chuyến cũng cần ầm ĩ như ”
Hứa Lập định bụng thưa rằng Vương phủ ngày thường chuyện gì hôm nay là trường hợp đặc biệt từ lúc Vương gia ngài bế Giang cô nương về phòng mọi đều yên tâm nghỉ ngơi thì chuẩn đồ đạc thì tranh thủ đun nước nóng ai nấy đều lo lắng lắm
Hứa Lập tiện thật mặt Giang Lạc Dao chỉ đành ậm ờ cho qua chuyện mọi đều đã dậy cả chi bằng cùng tiễn Giang cô nương về phòng
Thịnh Quyết gì thở một lúc về phía Giang Lạc Dao ánh mắt liếc hòn đá đất
Giang Lạc Dao để ý thấy điều bèn đề nghị làm dấu gì đó ở đây kẻo đến vô tình vấp
Hứa Lập đáp trong phủ ở Vương phủ bao nhiêu năm cỏ đất mấy cọng chắc cũng đếm rõ ngay cả bà vú mắt kém nhất cũng chẳng đến nỗi ngã dúi dụi ở chỗ
Sắc mặt Nhiếp Chính Vương sa sầm ngay tức khắc
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng thấy sắc mặt Vương gia thay đổi nhưng phát hiện Hứa Lập để ý vẫn đang đáp lời
Để kìm nén cơn giận của Nhiếp Chính Vương Giang Lạc Dao vội vàng tiếp lời
Giang Lạc Dao: “Trong vườn Hầu phủ một trụ đá kê sáu cạnh màu xanh cha thích ngày mai đến sẽ bảo chuyển đến Vương phủ đặt ở đây mỗi lần Vương gia qua thấy nó sẽ sơ ý vấp ngã nữa”
Nghe mày Thịnh Quyết giãn ngay
Hắn hiểu ý nàng trụ đá kê là cố tình chuyển đến vì đây là gì đây chính là tấm lòng a
Nhiếp Chính Vương bỗng cảm thấy cũng uổng công bế nàng nàng cũng biết quan tâm đến khác đấy chứ
“Trụ đá kê mà cha nàng yêu thích nàng chuyển đến Vương phủ sẽ khiến cha nàng giận ” Thịnh Quyết đương nhiên biết Nhạc Xương Hầu sẽ giận bảo bối nữ nhi của nhưng cứ hỏi mang chút ý tứ “ai nặng ai nhẹ” tranh sủng cố ý ngược “Bản vương cũng đến nỗi bất cẩn như đến mức lần nào cũng vấp ngã ở đây cần trụ đá kê đó cứ để Hầu gia ngắm nghía ”
Giang Lạc Dao siết chặt áo choàng vai cảm thấy tay chân lạnh nàng vùi cằm trong áo giọng nhỏ hơn: “Không chỉ cần mở miệng từng chuyện cha đồng ý”
Dù Thịnh Quyết biết sự thật nhưng khi Giang Lạc Dao vẫn kinh ngạc
Nhạc Xương Hầu đúng là cưng chiều con gái đây là nâng niu như nâng trứng hứng như hứng hoa
mà đích nữ yêu thương hết mực như đưa đến Vương phủ của chứ
Lẽ với tiếng của bất cứ cha nào thật lòng yêu thương con gái cũng sẽ gả con gái cho mới đúng
Đây cũng là vấn đề Thịnh Quyết vẫn luôn do dự hiểu
Hắn đã từng đủ loại suy đoán nhưng đều chính bác bỏ cảm thấy hợp lý
Nhiếp Chính Vương hiếm khi chuyện nghĩ mãi như nên càng thêm bối rối
Hắn nghĩ tới nghĩ lui cũng lười suy nghĩ sâu xa nữa tóm Nhạc Xương Hầu Giang Vĩnh Xuyên là gả con gái cho dù thâm ý gì thì cũng chỉ thôi
Mình thiệt
Chủ động trong tay cũng sợ rơi bẫy
Giọng Thịnh Quyết kéo dài mang theo sự dịu dàng bất đắc dĩ: “—Được bản vương nhất định ghi nhận”
Đêm vẫn lạnh lẽo Thịnh Quyết thấy động tác nhỏ của Giang Lạc Dao bèn cùng mọi nhanh chóng đưa nàng về phòng