Diễm Dao Bất Phàm - Chương 33
Nàng cứ tưởng bóp chết nàng
Kết quả ngay đó thân thể nhẹ bẫng cả nàng bế lên
“Không sức bản vương bế ngươi về” Thịnh Quyết tự thấy cưng chiều nàng vô độ nên càng thêm vênh váo “Lần như nữa”
Hắn lần đừng gọi hai chữ đó nữa
Hắn dễ dàng thỏa hiệp hết lần đến lần khác còn kiên trì nữa
Giang Lạc Dao rụt rè ôm chặt : “Vâng”
Nàng nghĩ muôn vàn điều đều khó khăn chỉ cách gọi là thật sự hữu dụng
Phụ thân quả nhiên cao minh chỉ một danh xưng đơn giản đã thể gọi nhân tính và lý trí của Nhiếp Chính Vương
Nàng đã hiểu
Từ nay trong lòng nàng thêm một quân cờ
Dù thì cũng vẫn là tiết trời đầu xuân se lạnh ban đêm lạnh
Bản thân Thịnh Quyết thì lạnh chỉ sợ Giang Lạc Dao nhiễm lạnh nếu bệnh thì phiền phức
Nghĩ liền sai lấy áo choàng của bọc kín Giang Lạc Dao chỉ để lộ một chút khuôn mặt trong lòng
Áo choàng màu đen bóng bình thường khi khoác lên Thịnh Quyết cảm thấy gì đặc biệt nhưng khi bọc cho Giang Lạc Dao xong cúi đầu nàng đột nhiên cảm thấy áo choàng của bỗng nhiên trở nên hơn nhiều
Áo choàng vẫn là áo choàng đó nhưng thêm một chút sức hút khó tả khiến cô nương trong lòng giống như bông tuyết trắng tinh khôi
Chạm là tan
Ban đầu Thịnh Quyết cứ tưởng khi ôm nàng lần nữa sẽ cảm thấy quen trong lòng do dự mãi mới quyết định bế nàng về
Cô nương trong lòng thật nhẹ nếu áo choàng ngăn cách Thịnh Quyết thậm chí còn hoài nghi sẽ sờ thấy xương cốt mỏng manh của nàng
Thế nhưng nhẹ như Thịnh Quyết ôm một hồi lâu cánh tay vẫn ê ẩm
Không vì gì khác chỉ vì đường đến Ninh Tử Hiên thật sự quá xa
Còn một vấn đề nữa phát hiện nếu quá nhanh tay Giang Lạc Dao nắm lấy cánh tay sẽ siết chặt hơn hình như sợ hãi
Vì dọa nàng Thịnh Quyết chỉ thể bước chậm cố gắng giữ vững tránh đêm hôm đường khó mà làm nàng ngã
“Sợ tối” Hắn như đang hỏi nàng như đang tự trả lời “Chẳng trách chịu một ”
Giang Lạc Dao cúi đầu áo choàng bọc kín lẽ rõ nhưng nàng hình như đang dựa ngực Nhiếp Chính Vương giọng trầm thấp của liền theo điểm tiếp xúc truyền thẳng lòng nàng
Nàng nghĩ bản thân nàng sợ tối
Chỉ là lúc hộ vệ của Hầu phủ đều điều trong lòng nàng nhiều bất an
Nàng sợ Nhiếp Chính Vương đột nhiên trở mặt sợ tức giận nhân lúc đêm tối gió cao giếc chết nàng
Nàng thể thật chỉ thể thuận theo sợ tối
“Sao đoạn đường xa thế ” Thịnh Quyết một nửa thấy mệt liền dừng nhẹ nhàng đặt Giang Lạc Dao xuống đó phân phó thuộc hạ “Sau ban đêm con đường đều thắp đèn kéo dài đến tận Ninh Tử Hiên”
Hắn nhớ lần đầu tiên đến Ninh Tử Hiên ban đêm là lúc gió tuyết bão bùng khi đó lo lắng Giang Lạc Dao sốt cao vội suýt nữa thì ngã
Con đường đá cuội đó xuyên qua khu vườn mặt đường gập ghềnh hôm đó tuyết dày đường trơn suýt nữa thì bước hụt
Nghĩ đến đây liền dẫn Giang Lạc Dao đến chỗ đó: “Ngày đầu tiên bản vương đến gặp ngươi chính là ở chỗ suýt nữa trượt chân”
Giang Lạc Dao tiến đến gần nàng cúi phát hiện viên đá đó hình dáng đặc biệt giống như đầu con thú xinh oai phong thậm chí còn chút đắc ý vênh váo
Có lẽ chính vì hình dáng đặc biệt của nó nên mới dễ vấp
lúc Thịnh Quyết tiến lên đến gần viên đá đó thuộc hạ tiến lên gì đó với theo bản năng bước vài bước chú ý đến viên đá lập tức vấp thân hình loạng choạng
Mọi vội vàng chạy đến đỡ
Thịnh Quyết giơ tay ngăn mọi đó tự vững
Hắn đã sớm quên mất đang gì lập tức hung tợn chằm chằm viên đá: “Người đào nó lên cho bản vương ngay bây giờ”
Giang Lạc Dao từng thấy Nhiếp Chính Vương bộ dạng như nổi giận với một viên đá cố chấp chút buồn
Nếu Nhiếp Chính Vương đây giống như đồ vật lạnh lùng vô tình thì bây giờ đã trở nên gần gũi với cuộc sống hơn
Có thêm chút sức sống
Cũng sẽ trẻ con cũng sẽ mắc sai lầm
Giang Lạc Dao cẩn thận liền bật
Thịnh Quyết: “…”
Mọi : “…”
Các hạ nhân kinh hoàng chạy đến bênh vực Vương gia bản thân Vương gia cũng mặt lạnh đó bầu khí vốn đã căng thẳng
Dù thì cũng hiếm khi thấy Vương gia mắc Nhiếp Chính Vương vui mà trút giận lên khác cũng là điều thể xảy
Mọi đều ngạc nhiên
Sao dám thành tiếng chứ
Giang Lạc Dao khẽ một tiếng chợt nhận đã phát tiếng vội vàng nín bặt giả vờ như làm gì cả
Thịnh Quyết mặt mày âm trầm: “Ngươi cũng nhạo bản vương”
Giang Lạc Dao theo bản năng dối: “Sao thể chứ chỉ đang nghĩ hiện tượng thật thú vị Vương gia xem viên đá đất giống như rồng hổ trong đá mọc lên từ mặt đất kiêu hãnh khắp nơi giống như duyên với mấy lần đều dừng chân”