Diễm Dao Bất Phàm - Chương 32
Hắn thường dùng vẻ mặt để gây áp lực cho khác chẳng vì lý do gì chỉ vì chọc tức
Giờ thì cái thói nàng cũng học còn dùng lên nữa
Nhiếp Chính Vương thở dài một chậm rãi bước tới tay áo rộng mở đưa tay véo lấy chiếc cằm mềm mại của nàng : “Đừng dùng ánh mắt đó bản vương như nữa đừng học thói … đừng học bản vương”
“Không học bởi vì Vương gia cũng dạy” Giang Lạc Dao vẫn dùng ánh mắt đó nàng ngoan ngoãn ngẩng đầu : “Có lẽ là do Vương gia “ngôn truyền thân giáo” khiến tA lây nhiễm chút ít thói quen thôi”
Thịnh Quyết cũng tự biết thân biết phận cúi xuống: “Ngươi cũng đừng học cái chỗ bản vương là thói đừng để Nhạc Xương Hầu biết tức đến rụng râu”
Giang Lạc Dao cãi : “Phụ thân sẽ giận TA ”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn cuối cùng cũng nhận Giang Lạc Dao tỉnh ngủ là kiếm chuyện đúng
Tính nóng nảy khi thức dậy cũng lớn thật
Trùng hợp Nhiếp Chính Vương ghét khác cãi lời dù những kẻ cãi lời triều đình đều là đám lão già ngoan cố chuyện mà bọn họ cũng chỉ khiến tức giận
Vì hễ ai cãi lời sẽ theo bản năng cau mày tâm trạng nhanh chóng trở nên tồi tệ
Trong lòng bực bội nghiến răng nghiến lợi tay cũng nặng hơn
Thịnh Quyết ánh mắt u ám: “Đừng cãi lời bản vương”
Giang Lạc Dao tiếp tục cãi lời nữa nàng véo đau dứt khoát nghiêng đầu nhanh chóng cắn mu bàn tay
Thịnh Quyết: “…”
Nàng cắn xong còn dám tiếp tục dùng ánh mắt đó trừng mắt
Chỉ trừng mắt thôi thì cũng đành mà còn càng càng tủi thân một lên
Thịnh Quyết: “…”
Cả Nhiếp Chính Vương đều sự hung dữ lúc nãy biến mất thật sự biết nên gì nữa
Người cắn là còn thấy tủi thân Giang Lạc Dao đổ oan
“Đừng nữa” Thịnh Quyết luống cuống tay áo lau nước mắt cho nàng nhưng sợ nàng càng chán ghét hơn chỉ thể cứng đờ tay giữa trung ấp úng nên lời
Nhiếp Chính Vương sống đến từng tuổi cũng biết dỗ dành khác
Hắn xưa nay luôn lấy bạo chế bạo biết con gái nhà thì nên dỗ dành thế nào
Trước đây đám công tử bột mỹ nhân rơi lệ là đau lòng nhất khiến nỡ Thịnh Quyết còn khinh thường và coi rẻ bây giờ…
Đầu óc Thịnh Quyết như sương mù bao phủ trống rỗng biết dỗ dành đối phương thế nào mới thể ngăn nước mắt của nàng
Thịnh Quyết liều mạng dùng giọng điệu đe dọa : “Khóc nữa thì ném ngươi khỏi Vương phủ”
Vừa dứt lời Giang Lạc Dao quả nhiên nữa nhưng tâm trạng rõ ràng là càng tệ hơn
Nước mắt nàng rơi lã chã làm ướt cả chăn của Thịnh Quyết cố nén đến nỗi vai run lên
Sức khỏe nàng Thịnh Quyết sợ nàng đến ngất xỉu thấy nàng như càng thêm lo lắng
Thịnh Quyết xuống nhẹ nhàng vỗ lưng nàng vuốt ve nhận thua xin : “Bản vương sai đừng nữa”
Tuy Giang Lạc Dao ôm cũng nhẹ thân thể cũng mềm mại nhưng vẫn hạ
Thế nhưng lời đã nàng cứ nằng nặc đòi ôm
Hắn cũng thể mặt dày mà nuốt lời
Thấy trầm ngâm mày nhíu chặt Giang Lạc Dao càng thêm bất an
Nàng buồn tủi thân nhỏ: “Ta sẽ chọc Vương gia tức giận nữa ”
Thịnh Quyết vẫn đang nghĩ cách để kiếm cớ nuốt lời nào ngờ nàng mềm mỏng cầu xin như tâm can lập tức mềm nhũn vài phần
Hắn vô thức cong môi ánh mắt cũng dịu dàng hơn một chút
Không chỉ là ôm thôi Bình thường nàng ngang bướng cứng đầu là thế mà cũng chịu vì chuyện mà hạ cầu xin
Trong lòng Thịnh Quyết dâng lên một niềm vui khó tả sự thay đổi trong thái độ của nàng đã khiến tâm trạng vô cùng thoải mái
Giang Lạc Dao mặt ngoan ngoãn lạ thường mới xong đôi mắt còn ửng đỏ giọng mềm mại dễ lúc ôm lấy vai cẩn thận dè dặt vẻ mặt cố tỏ nghiêm khắc của Thịnh Quyết suýt chút nữa giữ
Giang Lạc Dao thấy phản ứng chỉ đành cầu xin lần nữa: “Sư phụ…”
Hai chữ thốt phòng tuyến cuối cùng của Thịnh Quyết lập tức sụp đổ
Tiếng hát lầu cao ngày xưa vang lên bên tai y phục xanh lam tay áo dài lời ca uyển chuyển giọng mềm mại quả thật khiến mê mẩn
Người con gái trong vở kịch kiều mỵ gọi “Sư phụ” hai chữ đầy tình ý dường như trong miệng ngậm ngọc răng ngọc khẽ cắn từng tiếng gọi tình
Chỉ hai chữ như tay áo dài buông xuống quấn quýt lấy tim
Thịnh Quyết như lửa thiêu đốt chút lý trí còn sót đã dẫm chết từ lâu nào còn tâm trí mà do dự chẳng là cái gì cũng chiều nàng
Năm xưa Nhạc Xương Hầu đề nghị để làm sư phụ của nàng chính là vì khi nhắc đến danh xưng thể khiến tự kiềm chế vượt quá lễ nghĩa vượt quá giới hạn nào ngờ Nhiếp Chính Vương những lời ca tình tứ từ đó bắt đầu quấy phá khiến thấy hai chữ lỗ tai liền nóng lên tim đập rộn ràng
Rõ ràng là danh xưng tôn kính cổ hủ nhất mà nhuốm màu tình cảm quyến luyến khiến khó mà nghĩ nhiều