Diễm Dao Bất Phàm - Chương 31
Nàng kìm đưa tay lên chạm má
Ngay đó nàng nhận thấy đàn ông trong bóng tối đột nhiên cử động
Thịnh Quyết khẽ động yết hầu dịch chuyển ánh mắt: “Ban đêm nhiều muỗi lát nữa kêu đốt nhang là ”
Mặt muỗi đốt
Giang Lạc Dao cảm thấy thể nào thứ nhất đây là mùa xuân gần như muỗi thứ hai thể chất nàng yếu muỗi đốt sẽ khó chịu hoặc nổi mẩn đỏ hoặc sưng tấy đến mức như bây giờ cơ mặt hai bên má đau giống như ai đó véo
“Được ” Thịnh Quyết cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng “Nàng đã tỉnh cũng nên về chỗ của ”
Được nhắc nhở Giang Lạc Dao mới ý định dậy
Chỉ là nàng ngủ một cách bình thường đột nhiên tỉnh dậy như tay chân đều bủn rủn mới dậy khuỷu tay suýt nữa chống đỡ nổi trực tiếp ngã trở giường
Thịnh Quyết định đỡ nhưng nhịn xuống động đậy
Hắn cách đó vài bước chăm chú nàng – nàng tỉnh dậy mà yếu ớt vô lực bờ vai mỏng manh eo thon nhỏ nhắn sắc mặt thanh tú ngây thơ mái tóc đen nhánh buông xõa vai che thần sắc yếu đuối
Rõ ràng là một gương mặt vô hại như nhưng luôn mang theo nét quyến rũ mơ hồ
Nàng thật yên bình tĩnh lặng xinh như trăng trời giống như những nữ tử khác cố ý trang điểm để tỏ quyến rũ nhưng luôn thể thu hút ánh của khác qua những chi tiết nhỏ
Thịnh Quyết nghĩ nàng ngã thật
Vì quá xinh thậm chí khiến chút chà đạp phá hủy sự thuần khiết
may mà đã kiềm chế
Vì trong khoảnh khắc tiếp theo hề động đậy cứ thế lặng lẽ Giang Lạc Dao ngã thêm vài lần
Ánh mắt trầm tĩnh và u ám
Hắn nhận thấy sự khao khát trong mắt cũng nhận thấy cảm xúc của Giang Lạc Dao dần trở nên sa sút
Giường của Thịnh Quyết mềm đệm và gối đều mềm mại đương nhiên ngã đau nhưng Giang Lạc Dao cố gắng mấy lần đều thể khống chế hành động của hiểu yếu ớt đến mức mấy lần mất mặt khiến nàng tủi thân thôi
Mình hạ thuốc Hay là thế nào Sao suy nhược đến mức
Cảm giác bất lực tràn trề bỗng nhiên bao trùm lấy nàng hốc mắt nàng đỏ hoe tủi thân chút tức giận Thịnh Quyết
Thịnh Quyết vẫn đang im tại chỗ thưởng thức màn ngã của nàng ngờ nhận ánh mắt như
Thịnh Quyết:
Nàng tự ngã dùng ánh mắt tủi thân trách móc
Cơn giận còn lan sang cả khác nữa
Thịnh Quyết cảm thấy khó hiểu
Giang Lạc Dao lên tiếng giọng mềm mại mang theo chút gấp gáp: “Ta còn sức nữa”
Thịnh Quyết lúc mới nhớ nàng đánh ngất thể chất yếu ớt như di chứng lớn đến thế
Ngủ lâu như tỉnh dậy mà chút sức lực nào
Thịnh Quyết: “Không còn sức thì trách bản vương cũng vô dụng”
Giang Lạc Dao: “…”
“Bản vương cho phép nàng nghỉ ngơi thêm một lát lát nữa tự về” Thịnh Quyết nghĩ ngợi một chút bổ sung thêm một câu “Để tránh sinh hư ỷ ”
Thịnh Quyết ngày thường lui tới triều đình năng cay nghiệt với các đại thần cũng đã quen thấy ai vài câu mà rơi nước mắt
Vì khi Giang Lạc Dao dùng ánh mắt ướt át oán hận còn giật một chút
Nàng như sắp chỉ một biểu cảm khiến lòng rối loạn trong nháy mắt cảm giác thương xót
“Không ” Thịnh Quyết nghiêm khắc quát nàng “Bản vương ôm nàng về là chứ gì”
Thịnh Quyết dứt lời mới chậm chạp nhận cái gì
“Ôm nàng về” Sao thể
Hắn xưa nay luôn suy nghĩ thấu đáo nghĩ kỹ mới mở lời hiếm khi nào lúc năng thiếu suy nghĩ như bây giờ
Tại xuất hiện tình huống khác thường như
Hắn Giang Lạc Dao biết rõ tám chín phần là do nàng
Cô nương giường mềm mại tựa lớp chăn bông mềm mại bờ vai gầy guộc nhếch lên mái tóc đen xõa xuống giường…
Đó là chiếc giường mà ngày ngày nghỉ ngơi nơi quen thuộc như bỗng nhiên thêm một trong sự xa lạ thêm vài phần rung động khó tả
Chăn màu sắc trầm mặc thêu hoa văn bằng chỉ vàng kim làm nổi bật đó như ngọc ngà
Rõ ràng Giang Lạc Dao chẳng làm gì chỉ quỳ gối đó đã khiến tâm tư Thịnh Quyết trở nên phức tạp hơn nhiều
Hắn thử đưa tay định đỡ nàng dậy nhưng biết đặt tay
Cả cứng đờ
Giang Lạc Dao im lặng lưng về phía cũng gì
Nàng nghỉ một lúc cuối cùng cũng sức lực tự dậy
Nàng nghiêng đầu hốc mắt đỏ
Nhiếp Chính Vương vẫn giữ nguyên dáng vẻ giúp mà giúp vẻ nhiệt tình thực chất là ngây đó hồi lâu
Quả thực là kẻ lạnh lùng vô tình
Giang Lạc Dao coi như đã hiểu nàng còn ôm thêm hy vọng dứt khoát mặt nữa
Thịnh Quyết trầm giọng kìm nén âm lượng: “Ngươi đang giận bản vương”
Giang Lạc Dao ngẩng mắt: “Không ”
Lúc nàng ngẩng mắt lên quả thực giống hệt với biểu cảm thường ngày của Thịnh Quyết cằm hạ xuống ánh mắt khó chịu khác chỉ là cằm Giang Lạc Dao nhỏ nhắn mềm mại khuôn mặt cũng ôn hòa dịu dàng khí thế sắc bén như Nhiếp Chính Vương ngược giống như đang làm nũng giận dỗi