Diễm Dao Bất Phàm - Chương 29
Thịnh Quyết đắm chìm trong xúc cảm tám trăm năm qua từng chạm nữ nhân lần đầu tiên gặp tình huống trong lòng tuy vẫn còn chút bài xích nhưng cuối cùng hứng thú vẫn chiến thắng sự bài xích vớ vẩn
Dù Giang Lạc Dao đang ngủ biết gì sờ một chút cũng mất miếng thịt nào
Đợi nàng tỉnh cứ chối chết là
Muốn trách thì trách Nhạc Xương Hầu cứ nhét con gái cho
Nàng nên giác ngộ mới
Thịnh Quyết tự an ủi như thể dũng khí vô song len lén quan sát dung nhan của nàng
Giang Lạc Dao cực kỳ xinh ngay từ lần đầu gặp mặt đã biết
Chỉ là a cô nương thì ngoan ngoãn yếu đuối thực chất là một con mèo nhỏ cào cấu mỗi khi đến gần đều cố ý lộ vẻ ngoài vô hại đó cào nhẹ lên một cái để một vệt trắng tim
Không đau lắm chỉ là bực thôi
Ngày thường khi gặp nàng nàng đều thái độ lắm hoặc là giả vờ ngoan ngoãn cúi đầu hoặc là lạnh lùng vô cảm
Hắn chỉ thể nhân lúc nàng đang ngủ lén lút quan sát nàng
Ngay lúc Giang Lạc Dao đột nhiên khẽ nhíu mày biết gặp chuyện gì khó chịu trong giấc mơ lộ vẻ mặt dễ bắt nạt
Sợ nàng tỉnh sợ bắt gặp ngay tại trận Thịnh Quyết bèn cách xa một chút như một chính nhân quân tử ánh mắt cứ liếc về phía gương mặt nàng
Đôi mắt nàng là nhất còn hàng mi dài thanh tú sống mũi cũng tinh xảo cằm nhỏ nhắn mềm mại giống như một chú mèo con gương mặt sờ mềm mại
Thịnh Quyết còn nhận thấy hàng mi của nàng thật dài và cong giống như những cánh hoa nở rộ ngày thường khi gặp nàng mọi cảm xúc đều ẩn giấu trong đó khiến tài nào đoán
Chỉ cần nàng mở mắt vẫn ngoan ngoãn
Thịnh Quyết chột nuốt một ngụm nước bọt thấy nàng tỉnh to gan tiến gần hơn một chút
Xung quanh ai Thịnh Quyết chạm cảm giác mềm mại đó ho khan một tiếng ngón tay đặt lên gương mặt nàng
Sự thỏa mãn trong lòng khiến vui mừng khôn xiết tim đập như trống thậm chí còn cảm thấy nhịp tim của quá lớn sẽ đánh thức nàng
Mu bàn tay lướt qua cằm nàng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt nàng giống như đang nâng niu một món đồ ngọc quý giá trân trọng vô cùng
Cô nương sẽ mệnh cách của khắc chế
Nàng đã Nhạc Xương Hầu đưa đến Vương phủ thì nên là của
Sờ một cái thì đã làm
Thịnh Quyết lấy dũng khí tột bậc từ câu cuối cùng trong lòng cảm thấy thể đè nén mọi sự cẩn thận dè dặt làm bất cứ điều gì
Ngay lúc Giang Lạc Dao đang ngủ say cuối cùng cũng chịu đựng nữa
Nàng hành động nhanh gần như là theo bản năng giống như đang đập muỗi vung tay lên mu bàn tay Thịnh Quyết một cái đó xoay
Dũng khí của Thịnh Quyết như xông lên trời bỗng chốc tan biến hết giật vội vàng thu tay cách xa một chút
Tim đập liên hồi
”Vương gia”
Thấy Thịnh Quyết Hứa Lập vội vàng tiến lên thấp giọng hỏi: “Cần lão nô giúp ngài chuẩn nước lạnh tắm ạ”
Thịnh Quyết:
Nước lạnh tắm
Hắn hiểu bèn nhíu mày liếc Hứa Lập một cái
Nhìn thấy chút nghi hoặc trong mắt Vương gia Hứa Lập lập tức hiểu lão im miệng gì thêm
Nhiếp chính vương chắp tay ánh trăng bóng dáng cao lớn ánh trăng kéo dài một cái bóng thật dài tuy mặc áo choàng rộng tay nhưng khí chất uy nghiêm là dáng vẻ nghiêm túc cẩn thận
Không ai biết lúc mới từ trong phòng nội tâm bao nhiêu hoảng loạn
Vừa bao nhiêu khiếp sợ bây giờ bấy nhiêu nghiêm túc
Nghiêm túc đến mức… Hứa Lập đề nghị giúp chuẩn nước lạnh tắm cũng cảm thấy là đang sỉ nhục Vương gia nhà
Vương gia nhà lão xưa nay gần nữ sắc thể động dục chứ
Chỉ là thấy Vương gia hùng hổ bế còn tưởng sẽ xảy chuyện gì đó
Nghĩ đến đây Hứa Lập kìm nén tôn kính——Quả nhiên là Vương gia nhà lão cho dù gấp gáp đến cũng sẽ thừa dịp gặp khó khăn thể kiềm chế bản thân làm chuyện thất lễ
Vậy thì Vương gia trong đó lâu như đã làm gì
Chỉ đơn thuần là nghỉ chân Tại bây giờ ngoài
Ngay lúc Hứa Lập đang suy nghĩ mãi mà lời giải đáp Thịnh Quyết đột nhiên lên tiếng
Hắn : “Ngươi xem nếu ngày mai đích nữ Giang gia tỉnh phát hiện ở trong phòng sẽ giận dỗi bổn vương ”
Hứa Lập:
Hả
Hứa Lập đánh chết cũng ngờ Vương gia nhà lão mà đang lo lắng chuyện
Theo cách xử lý chuyện thường ngày của Nhiếp chính vương khi đối mặt với loại tình huống chất vấn đương nhiên là chối chết hoặc chỉ hươu bảo ngựa
Cho nên…
”Vương gia ngài đang quan tâm lo lắng tâm trạng của cô nương nhà chúng ” Hứa Lập thăm dò hỏi “Ngài sợ ngày mai nàng tỉnh sẽ hiểu lầm gì đó ”
Thịnh Quyết phủ nhận cũng khẳng định
Hứa Lập khó hiểu chuyện rõ ràng dễ xử lý dù hạ nhân bên cạnh Giang cô nương cũng ở đây ngày mai khi cô nương tỉnh Vương gia giải thích thế nào cũng dù cũng xảy chuyện gì…
Chờ đã
Hứa Lập giật ý thức điều gì đó
Vương gia vội vàng rời khỏi phòng chủ động giữa đêm xuân se lạnh hứng gió là…
Để hạ hỏa
Chẳng lẽ Vương gia sợ kiềm chế bản thân cho nên đưa Giang cô nương về Ninh Tử Hiên