Diễm Dao Bất Phàm - Chương 26
tiện trực tiếp hỏi Giang Lạc Dao cũng mất mặt chỉ thể âm thầm quan sát nam tử xung quanh cố gắng tìm đó
Đám tiểu bối xung quanh đều sắp dọa chết
Ai cũng chịu nổi ánh mắt của Nhiếp Chính Vương như ai mà biết tàn nhẫn bạc tình ai mà biết hỉ nộ vô thường
Công lao của Nhiếp Chính Vương đương triều hiển hách cho dù tính tình đến cực điểm nhưng công lao to lớn như đủ để bù đắp cho tất cả khuyết điểm của cho dù sử quan sử cũng sẽ ca ngợi nhiều hơn
Khi tiên đế băng hà lúc ấu đế còn nhỏ khi ngoại địch xâm lược khi triều đình rối ren đều là một gánh vác độc tài chuyên quyền lâu ngày tính tình khó tránh khỏi gay gắt nhưng ai dám
Là trụ cột của triều đình đời chỉ biết ca tụng
Đương nhiên… vẫn nên sợ
Mọi đều ngốc đều biết cho dù ai may chọc giận Nhiếp Chính Vương mất đầu cũng chỗ nào để lý
Tốt nhất là đừng gặp đối phương
Gặp trốn tránh một chút cũng
Vấn đề là bây giờ vị Nhiếp Chính Vương vẫn đang dùng ánh mắt dò xét quan sát mọi
Các công tử tiểu thư thật sự chịu nổi vội vàng cúi đầu xuống
Chú thích:
Thịnh Quyết tìm một vòng tìm thấy “tên đầu sỏ gây tội” chỉ thể “buột miệng” hỏi Giang Lạc Dao: “Vừa khi đến thấy nàng đang trò chuyện với ai đó nọ trông quen mắt lắm nhất thời quên mất tên họ biết…”
Giang Lạc Dao hỏi: “Vương gia mà đã từng gặp ”
Thịnh Quyết thận trọng im lặng một lát thầm nghĩ nàng nọ hẳn là từng gặp
Hắn dùng ánh mắt quét qua đám nam tử mặt phát hiện hầu như đều từng gặp… Đương nhiên lẽ cũng đã gặp chỉ là quên mất
Giang Lạc Dao quả nhiên : “Nếu Vương gia đã thấy mặt đó nhất định sẽ câu “ biết tên họ” thấy căn bản là thấy mặt đúng ”
Thịnh Quyết: “…”
Quả thực là như
Vừa chỉ lo Giang Lạc Dao nào còn nhớ rõ nọ trông như thế nào
mà —— chỉ cần tóm sẽ cho đối phương biết tay
Thịnh Quyết càng tìm thấy càng bực bội càng bực bội càng tức giận
Ngay lúc sắp tự nổ tung Giang Lạc Dao đột nhiên gọi một từ trong đám đông tới
Người nọ dáng thấp nhưng dung mạo vẫn là bộ dạng thiếu niên mới lớn
Thịnh Quyết thấy mặt đối phương lập tức hết giận
Đây… chẳng là em trai ruột của Giang Lạc Dao
Thịnh Quyết: “…”
Thịnh Quyết nổi nóng nhanh nguôi giận cũng nhanh Lúc biết nam tử là em trai ruột của Giang Lạc Dao thậm chí còn chút hối hận vì hành động của
“ bản vương đang tìm Ai bản vương từng gặp Trước đây Nhạc Xương hầu cũng từng dẫn đến bái kiến bản vương”
Nếu chỉ riêng về Giang Lạc Ngạn Thịnh Quyết căn bản nhớ là ai thà cứng miệng cũng mất mặt bèn tiếp tục thuận theo chủ đề mà
“Bản vương chỉ là thấy quen mắt nhất thời nhớ tên nên tìm hỏi một chút Lạc Ngạn lâu gặp đã cao lớn như ”
Đây là con trai độc nhất của phủ Nhạc Xương hầu Nhạc Xương hầu một trai một gái trưởng nữ Giang Lạc Dao đã cập kê một năm con trai Giang Lạc Ngạn tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã cao hơn cả chị gái
Đó cũng là lý do tại Thịnh Quyết thấy liền nổi trận lôi đình
Hắn còn tưởng rằng…
lúc Hứa Lập đúng lúc mở miệng: “Vương gia còn tưởng rằng…”
“Bản vương tưởng rằng gì cả Trời cũng còn sớm nữa yến tiệc nên tan ”
Mọi : “…”
Các công tử tiểu thư nào dám nán Nhiếp chính vương ở đây bọn họ ai nấy đều chạy nhanh như chớp sợ chậm sẽ Nhiếp chính vương giữ
Thịnh Quyết khẽ ho một tiếng vẻ che giấu với Giang Lạc Dao: “Nàng cũng nên về sớm nếu phụ thân nàng sẽ lo lắng”
Có ngoài ở đây chỉ thể như
Giang Lạc Dao thông minh hiểu ý tứ tránh hiềm nghi của
Giang Lạc Ngạn ăn ý với Thịnh Quyết chút nào suýt nữa thì buột miệng sự thật: “ chẳng tỷ tỷ đang ở chỗ ngài…”
“ tỷ tỷ của ngươi rời tiệc bản vương Vừa Vương phủ và Hầu phủ cũng cùng đường bản vương sẽ đưa tỷ tỷ ngươi về” Thịnh Quyết luôn độc đoán dứt lời liền khoác vai Giang Lạc Dao xoay rời
Cũng chẳng quan tâm đến tình hình thực tế
Giang Lạc Ngạn chôn chân tại chỗ tay đưa một nửa lời sắp cũng nuốt ngược bụng
Hắn – Nếu đưa tỷ tỷ về là em trai cũng thể mà cũng cần cùng đường bọn họ ở cùng một phủ cơ mà
Nhiếp chính vương đã lên tiếng cũng dám thêm gì chỉ thể xe ngựa của tỷ tỷ xe ngựa của Nhiếp chính vương theo cùng một đoạn đường Đến ngã ba đường xe ngựa của Vương phủ tiếp tục đưa nữa đầu trực tiếp về Vương phủ
Giang Lạc Ngạn: “…”