Diễm Dao Bất Phàm - Chương 25
Nữ tử đang bên cạnh những bông hoa gì đó với nam tử bên cạnh
Nữ tử dáng thướt tha hơn vạn đóa hoa eo thon như liễu cổ thon dài trắng nõn tựa như thiên nga tao nhã bàn đến y phục trang điểm chỉ cần bóng lưng cũng là một tuyệt sắc giai nhân
Thịnh Quyết hứng thú với sắc nhưng vẫn ngẩn một lúc
Không vì cả chỉ là cảm thấy chút đúng
Ánh mắt dời thu hồi xong trong lòng còn đang thắc mắc cảm thấy nữ tử chút quen mắt
Nhìn lần nữa cả khuôn mặt đều sa sầm xuống
Nữ tử – chẳng chính là Giang Lạc Dao trong phủ của
Thịnh Quyết: “…”
Hứa Lạp giải thích: “Giang cô nương mấy ngày đã hôm nay cung một chuyến”
“Sao báo cho bản vương” Thịnh Quyết chằm chằm về phía đó sắc mặt vui sắp nổi cơn giận “Nàng đã Vương phủ của bản vương còn thể tham gia loại yến tiệc ”
Hứa Lạp nhỏ giọng : “Khoảng thời gian đó ngài tin tức của cô nương nhà chúng lão nô cảm thấy ngài sẽ phiền lòng nên cũng báo cho ngài hơn nữa… chẳng ngài ý với cô nương nhà chúng Giang cô nương cũng đến tuổi cập kê nếu một ngày nào đó rời khỏi Vương phủ là gả nhà khác làm chính thất phu nhân”
Hiện tại Thịnh Quyết lọt tai lời của Hứa Lạp
Tâm trí giống như pháo hoa bùng nổ trong đêm tối màn đêm đen kịt những tia lửa đó xua tan cả sắp nổ tung vì tức giận
Trước đó luôn miệng quản nhưng khi thật sự thấy Giang Lạc Dao liền xé bỏ lớp vỏ bọc bình tĩnh đó vẫn mang theo lửa giận ngập trời quấy rầy khác
Hắn đến đám nam thanh nữ tú liền còn thoải mái tự nhiên nữa
Thưởng Hoa Yến đang yên đang lành vị Nhiếp Chính Vương biến thành Thận Hình Ti
Đám tiểu bối nào dám hó hé cùng ngoan ngoãn hành lễ vấn an đó run rẩy lui sang một bên biết Nhiếp Chính Vương xử lý ai
Trong bầu khí Giang Lạc Dao cuối cùng cũng thời gian rảnh để ý đến tới
Đám đông tản nọ dáng cao ráo mang theo khí chất cao quý và lạnh lùng chỉ ở bậc đế vương tướng mạo tuấn tú đến cực điểm chỉ là vẻ khó gần cả tỏa sát khí
Nhiếp Chính Vương ở trong Vương phủ chỉ khi đối mặt với Giang Lạc Dao mới như
Giang Lạc Dao đây là lần đầu tiên thấy ở bên ngoài Vương phủ cảm giác trong lòng đương nhiên khác biệt rõ là khác biệt ở chỗ nào… trong lòng còn thêm một phần quen thuộc
Dù cũng đã thời gian ở chung xa lạ đến mức sợ hãi
Nàng yên lặng tại chỗ mỉm dịu dàng với Nhiếp Chính Vương
Sát khí của Thịnh Quyết nụ dập tắt
Thịnh Quyết: “…”
Hắn cũng là lần đầu tiên thấy Giang Lạc Dao ở bên ngoài Vương phủ quen thuộc chút mới mẻ và xa lạ thậm chí trong lòng còn thêm một chút rung động giống như gặp cố nhân nhiều năm một giọt sương mai rơi xuống dòng suối trong tạo nên gợn sóng lăn tăn tâm trạng khó mà bình tĩnh
Thịnh Quyết nhất thời quên mất gì đến mặt nàng chỉ nhíu mày sắc bén
Giang Lạc Dao mở miệng: “Vương gia cũng đến thưởng hoa ”
Thịnh Quyết cúi đầu: “Ừ”
Hứa Lạp: “…”
Thì Vương gia nhà lão oai phong lẫm liệt tới chỉ một chữ “Ừ” Lão còn tưởng sẽ thế nào
Thịnh Quyết nên lời chỉ cùng nàng ánh mắt rơi bó hoa phía biết đang suy nghĩ gì
Giọng điệu của Giang Lạc Dao vẫn ôn hòa như giống như mới gặp hôm qua tuy chỉ hỏi vài câu bình thường nhưng ngữ khí thân quen nhanh thể kéo gần cách giữa hai
Nàng vài câu Thịnh Quyết đã quên mất hai đang giận dỗi
Thịnh Quyết lạc lối trong giọng dịu dàng của nàng lơ đãng ánh mắt lướt qua xung quanh thấy nhiều nam nữ khi thấy đều xa cách và đề phòng chỉ Giang Lạc Dao bên cạnh coi như quen hề kiêng dè trò chuyện với
Cảm giác nàng mang đến giống như suối nước nóng ấm áp trong mùa đông ngâm trong đó cả đều thư thái
Thịnh Quyết từng cảm nhận bầu khí thoải mái ở bất kỳ ai
Ấm áp dịu dàng khiến trái tim dần dần thư thái
So với những nữ tử khác nàng quả là khác biệt
Dung mạo xinh khuynh thành cử chỉ khí chất cũng là độc nhất vô nhị
Thịnh Quyết cúi đầu chăm chú lắng nàng kể những chuyện quan trọng
Tuy chuyện bình thường nhưng khi nàng thoải mái giống như ôm mèo trắng phơi nắng tuy là lãng phí thời gian nhưng vuốt ve sự mềm mại cảm nhận ánh nắng ấm áp vô cùng dễ chịu
Sự hung dữ và cáu kỉnh trong lòng đều xoa dịu
Không gì tuyệt vời hơn thế
Không trách nam tử chăm chú lắng nàng chuyện như …
Thịnh Quyết: “…”
còn nam tử nữa