Diễm Dao Bất Phàm - Chương 24
Thủy Hiếu Thái hậu biết sắp từ chối nên đã sớm lên tiếng: “Đi xem đều là những tiểu thư xinh đoan trang nhất định sẽ mắt”
Thịnh Quyết nhận xét: “Líu ríu ồn ào phiền phức”
“Vương phủ của ngươi ngày thường ngay cả chút thở trẻ trung cũng ngay cả những hầu hạ đều đã lớn tuổi đây mà gọi là chuyện ” Thái hậu liên tục bảo chọn “Lần những tiểu thư mời đến nhiều mới cập kê ai nấy đều xinh động lòng dịu dàng đáng yêu…”
Thịnh Quyết tỏ vẻ hề hứng thú đến đó cũng chỉ thấy ồn ào
Thái hậu tủm tỉm hỏi : “Chẳng lẽ đã trong lòng ”
Thịnh Quyết: “Không ”
Thái hậu: “Không thì tìm nếu cả ngày vì chuyện triều chính mà lãng phí thời gian thì nhàm chán biết bao trong nhà một tri kỷ ngày tháng cũng trôi qua thoải mái hơn”
Thịnh Quyết: “…”
Một vị Thái hậu với Nhiếp chính vương những lời Thịnh Quyết nhất thời lời của bà làm cho sững sờ quả thực biết nên gì cho
Thấy Thái hậu còn ý định tiếp tục Thịnh Quyết lập tức dậy bỏ
Thịnh Quyết: “Được xem một chút”
Hứa Lạp theo Thịnh Quyết đến Thưởng Hoa Yến Lúc yến tiệc đã qua nửa chừng các tiểu thư khuê các và công tử nhà giàu đang tụ tập trò chuyện đúng là thời điểm thích hợp để tới đó dạo một vòng
Hứa Lạp : “Thái hậu cũng là vì Vương gia mà suy nghĩ nếu ngài hứng thú chỉ cần đến đó dạo chơi một chút cũng ”
“Bản vương bây giờ đám công tử tiểu thư chỉ thấy là đám tiểu bối” Thịnh Quyết “Không sinh hứng thú gì bọn họ chuyện với bản vương bản vương cũng chỉ thấy xa cách vô cùng”
Hứa Lạp: “Phần lớn trong thiên hạ khi gặp Vương gia đều như riêng gì các cô nương”
Thịnh Quyết trầm ngâm về phía đó
Cũng đúng địa vị thân phận của ở đây hiếm nào thể gạt bỏ những thứ đó để tiếp cận
“Xa cách và xa lánh cũng giống ” Thịnh Quyết “Sự xa cách của một số là giả vờ thực những thành kiến thế tục đó”
Hứa Lạp hỏi: “Vương gia ngài đang đến Giang cô nương ”
Thịnh Quyết nhướn mày: “Bản vương nhắc đến nàng chữ nào ”
Được nhắc đến nhắc đến nữa
Hứa Lạp mà
Một lúc lâu lão mới cảm khái: “Giang cô nương quả thật sợ Vương gia chỉ là Vương gia đối với cô nương nhà chúng thật sự chút nghiêm khắc lão nô đã mấy lần thấy cô nương lúc khóe mắt đều đỏ hoe”
“Khóc” Thịnh Quyết kinh ngạc “Bản vương từng thấy bộ dạng của nàng ”
Hứa Lạp: “… Cũng thể là tức giận”
Thịnh Quyết: “…”
Cũng đúng
“Nàng tức giận cái gì bản vương còn tức giận với nàng nàng còn biết bao nhiêu đáng ghét” Thịnh Quyết chút bất mãn “Ở trong Vương phủ của bản vương dùng đồ của mặc đồ của ăn đồ của thêm vài câu thì đã ”
Hứa Lạp khuyên: “Con gái nhà mặt mỏng may mà Giang cô nương rộng lượng để ý nhưng Vương gia ngài cũng nên nhẹ nhàng một chút”
Thịnh Quyết nữa
Hắn vẫn còn chút tức giận
Bởi vì Giang Lạc Dao thật sự quá biết cách chọc tức khác lời nhẹ nhàng mà sâu cay khiến khó phản bác
Loại đấu khẩu im lặng là đáng ghét nhất
“Bản vương nàng cái gì Nàng thể ỷ xinh mà làm càn chứ” Nói đến đây Thịnh Quyết đột nhiên thất thần “ so với những cô nương con gái bảo bối của Nhạc Xương Hầu mới thật sự là dung mạo xuất chúng”
Cách đó xa là đám tiểu thư khuê các đang tụ tập
Thịnh Quyết dừng cách đám nữ tử đó một từ xa đánh giá: “Những nữ tử ai sánh với dung mạo của nàng ”
Hứa Lạp kinh ngạc: “Ngài từng những lời mặt Giang cô nương lão nô còn tưởng ngài từng để ý”
“Bản vương mà nàng như ngày nàng thể bắt lấy lời để mỉa mai bản vương” Thịnh Quyết mới mặt Giang Lạc Dao bây giờ đối phương ở đây mới nhân cơ hội với Hứa Lạp “Không thể Nhạc Xương Hầu đã bỏ nhiều tâm huyết để nuôi dạy con gái con gái nhà yểu điệu nhưng yếu đuối xinh nhưng tự biết cũng biết tương lai sẽ gả phủ nào”
Hứa Lạp: “ mà… lần ngài còn biết kẻ xui xẻo nào mới cưới Giang cô nương”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn đó là lời lúc tức giận
Hứa Lạp kinh ngạc: “Cái gì ngài mà để Giang cô nương rời khỏi Vương phủ chúng ”
Cô nương nhà đã đến Vương gia ngài nhẫn tâm như còn nhẫn tâm buông tay
Thịnh Quyết: “Bản vương thích nàng lúc nào ngươi thấy một chút thích nào Đừng bậy kẻo đời hiểu lầm”
Hứa Lạp: “ mà…”
Thịnh Quyết cắt ngang lão: “Đừng “nhưng mà” nữa cho dù hôm nay nàng đến Thưởng Hoa Yến và trúng nào bản vương cũng tuyệt đối sẽ liếc mắt thêm một cái”
“Vương Vương gia…” Hứa Lạp thôi về phía xa định chen một câu “Ngài ngài…”
Thịnh Quyết mất kiên nhẫn: “Đã là bản vương ý với nàng ngươi đừng…”
Trong lúc chuyện xoay đúng lúc thấy một bóng dáng quen thuộc