Diễm Dao Bất Phàm - Chương 21
Người thật sự kiêu ngạo đến cực điểm mà dám so sánh tầm quan trọng của với phụ thân nàng
Nàng dứt khoát im lặng thêm gì nữa
Thịnh Quyết nhíu mày: “Ngươi đang mắng bản vương trong lòng đúng ”
“Không Vương gia” Giang Lạc Dao quyết chịu thừa nhận “Vương gia đừng nghĩ như ”
Thịnh Quyết: “Vậy ngươi đổi cách xưng hô ngay cả một tiếng “thầy” cũng gọi”
Giang Lạc Dao: “…”
Hứa Lập bên cạnh cuối cùng cũng nhịn nữa trực tiếp khống chế biểu cảm lộ vẻ mặt như nuốt ruồi
Hứa Lập: “Vương gia hôm nay trời cũng còn sớm nữa là để cô nương về nghỉ ngơi ạ”
Thịnh Quyết lẽ cũng cảm thấy hôm nay quá đáng cuối cùng cũng chịu buông tha cho Giang Lạc Dao về
Sau khi Giang Lạc Dao rời Hứa Lập mới dám can gián: “Vương gia Ngài cảm thấy Ngài đối xử với cô nương hà khắc ”
“Nhạc Xương Hầu bảo bản vương làm thầy của nàng hẳn là biết bản vương là nghiêm khắc như ” Thịnh Quyết “Nếu bản vương lơ là dạy dỗ đó mới là chuyện lạ”
Hứa Lập: “Không ý lão nô là thái độ của Ngài đối với Giang cô nương chút… kỳ quặc”
Nào chỉ là “ kỳ quặc” Hứa Lập dù cũng là hầu hạ nhiều năm biết rõ tính tình của Vương gia nhà bình thường những hoặc việc mà Vương gia quan tâm cách xử lý đều đơn giản và tàn nhẫn sẽ giống như… do dự chút cố chấp như
Hứa Lập lý do để tin rằng Giang cô nương thể ở Vương phủ
Vương gia nhà ông vẫn chịu thừa nhận
Thịnh Quyết vẫn cố cãi: “Bản vương cố chấp cũng thể nào để tâm đến nàng ”
Hứa Lập nhịn : “Vương gia Ngài vài điểm giống Giang cô nương”
“Cái gì” Thịnh Quyết câu khơi dậy sự tò mò lông mày giãn hỏi “Bản vương và nàng điểm gì giống ”
“Hai cố tình ngược với lòng giống như đúc từ một khuôn ” Hứa Lập nhận sự nghiêm trọng của vấn đề vẫn “Vừa cô nương “nàng ” “nàng ” còn bây giờ Ngài “Ngài sẽ ” “Ngài thể nào” theo lão nô thấy thật sự thể giống hơn nữa”
Thịnh Quyết: “…”
Hứa Lập càng càng thấy giống sự vui mừng trong lòng giống như nước đá tan chảy khiến nếp nhăn mặt ông giãn đến mức mắt híp
Thịnh Quyết biết ông đang nghĩ gì dù Hứa Lập cũng theo nhiều năm như Vương phủ lần đầu tiên tình huống đối phương nhất định sẽ suy nghĩ nhiều hơn một chút
Vì Hứa Lập đang nheo mắt nên chú ý đến sắc mặt Vương gia nhà đã đen biểu cảm đã trở nên khác lạ
“Hứa Lập” Thịnh Quyết gọi ông suy nghĩ một chút vẫn mở miệng “Gọi đến đây”
Hứa Lập dừng : “Người ”
Thịnh Quyết giả vờ cúi đầu gì đó nhắc một lần nữa: “Chính là mới rời …”
Hứa Lập: “Ai ạ”
Nhiếp chính vương dễ tính cùng một chuyện lần thứ hai là đã bắt đầu thấy phiền
Thịnh Quyết buông bút xuống giọng trầm thấp hơn một chút: “Đồ nhi mới nhận của bản vương”
Hắn quen với cách gọi khi nhắc đến giống như đang lẩm bẩm tập lướt qua một cách nhẹ nhàng
Đồ nhi
Hắn sẽ gọi như mặt Giang Lạc Dao nhưng… phát hiện hình như thích cách gọi chỉ vỏn vẹn hai chữ chút thú vị
Hình như là chuyện của nhiều năm về đích thân bắt một số đại thần chỉ biết ăn chơi hưởng lạc cả ngày khéo đến đúng tửu lâu hát bắt quả tang bọn sâu mọt
Lúc đó để hành động kín đáo hơn cho dừng khúc hát trong lúc xử lý bọn gian thần đã lơ đãng lời hát trong vở kịch
Vở kịch đương nhiên vở kịch đắn gì giọng hát của kép hát mềm mại êm ái tay áo lượn sóng tung bay quấn quýt giống như yêu tinh đang quyến rũ …
Nhiếp chính vương Thịnh Quyết hết nên cũng nhớ rõ nội dung vở kịch chỉ là lúc ngoài trong tai là những tiếng “sư phụ” và “đồ nhi” ái
Đoạn ký ức cứ bám riết lấy tâm trí càng cố gắng quên những thứ tầm thường đáng nhớ chúng càng len lỏi dai dẳng bên tai khi là vài ngày vài tháng thậm chí là vài năm
Nghĩ thì vở kịch phóng đãng cũng chẳng thứ gì đắn đại loại cũng chỉ là chuyện phong hoa tuyết nguyệt mà thôi
Sư đồ trong vở kịch đương nhiên cũng là lão nhân râu tóc bạc phơ và thư sinh ngốc nghếch ngoài đời thực
Thịnh Quyết nhớ nhưng ký ức trong đầu vẫn tận tụy giúp hồi tưởng vị sư phụ hình như là một nam tử trẻ tuổi phong thái như ánh trăng sáng còn đồ thì tuổi tác vặn lớn nhỏ đúng là thiếu nữ mới qua tuổi cập kê yếu đuối
Thịnh Quyết: “…”
Hắn bỗng nhận vì đột nhiên nhớ đến chuyện thì ký ức của đã tự tiện nhắc nhở
cố ý nghĩ đến
Nếu trách thì hãy trách đám tội thần năm đó
Thịnh Quyết khẽ ho một tiếng hắng giọng đè nén những hồi ức đúng lúc xuống