Diễm Dao Bất Phàm - Chương 20
Thân là Nhiếp chính vương đương triều trong lúc tiểu hoàng đế còn nhỏ tuổi xử lý nhiều việc lớn của triều đình bận rộn đến mức chân chạm đất lấy thời gian làm thầy dạy học cho tiểu thư bảo bối nhà ông chứ
Hơn nữa làm thầy thì dạy dỗ
Nghĩ đến những chuyện vụn vặt đã thấy phiền lòng
… cuối cùng Thịnh Quyết vẫn đồng ý
Không vì điều gì khác chỉ là chút toan tính riêng – nếu cuối cùng cưới nữ nhi nhà họ khi đưa Giang Lạc Dao về cũng lý do để từ chối
Thân phận sư trưởng giữ đúng lễ nghĩa động chạm đến nữ nhi nhà hợp lý thể hợp lý hơn
Thịnh Quyết cho rằng Nhạc Xương Hầu làm như cũng là cố ý mục đích là cho cả hai bên một bậc thang để lui dù bàn bạc cũng hợp tình hợp lý đến mức mất mặt
Cuối cùng Thịnh Quyết gọi Giang Lạc Dao đến chỉ điểm vài câu
Đại ý là – Bản vương bận thời gian dạy ngươi cái gì chỉ thể dùng hành động để dạy ngươi tự mà học học gì thì học học cũng dù bản vương cũng quan tâm
Giang Lạc Dao gật đầu cảm thấy thời gian cũng gần đủ bèn cáo lui
Thịnh Quyết còn đang ấp ủ cả một đoạn dài trong bụng kịp hết đã nhận đối phương chút lơ đãng
“Mới ngày đầu tiên đã chịu lời ” Thịnh Quyết giận bẻ khớp tay gõ lên mặt bàn “Không lơ đãng bản vương cho kỹ”
“Vâng thầy” Giang Lạc Dao khẽ đáp “Thầy cứ ”
Thái độ của nàng thể ôn hòa hơn dường như dễ chuyện cũng vẻ gì là phản kháng nhưng Thịnh Quyết nàng càng như càng vẻ để tâm
Thịnh Quyết khỏi chút khó chịu – thích khi chuyện bên tỏ thờ ơ như
Nhớ năm xưa vài lão thần cứng đầu thích dùng thái độ hờ hững để đối phó với bề ngoài thì đồng ý “Được ” “Vâng ” nhưng thực chất đầu vẫn chứng nào tật nấy vẫn làm theo ý
Thịnh Quyết thấy thái độ trong lòng đã hiểu rõ Giang Lạc Dao hiện giờ biết đang nghĩ gì chắc chắn cũng lọt tai
“Vì phụ thân ngươi đã nhờ bản vương làm thầy của ngươi quản thúc ngôn hành cử chỉ của ngươi ngươi tôn sư trọng đạo giống như những học trò bình thường khác” Thịnh Quyết “Thái độ đúng mực vị trí rõ ràng mới thể tự kiềm chế giữ đúng lễ nghĩa giữ trong sạch”
Giang Lạc Dao: “Vâng”
Thịnh Quyết: “…”
Cô nương mặt vẫn giữ thái độ ngoan ngoãn như cũ chỉ là từ đầu đến cuối vẫn chịu ngẩng đầu cứ cúi gằm mặt xuống
Thịnh Quyết cảm thấy vô lý cảnh tượng bây giờ ngoài kiểu gì cũng thấy giống như đang cố tình gây sự nếu nổi giận nữa sẽ càng khiến trông nhỏ nhen khí độ
Chỉ ở đây mới thể cảm nhận sự xung đột ngầm biết giữa và Giang Lạc Dao một bức tường vô hình ngăn cách giống như hai cục nam châm đẩy thể nào gần
Nàng đang bài xích
Thịnh Quyết im lặng Giang Lạc Dao cũng cứ cúi đầu
Chỉ cần nàng cũng chủ động gì thậm chí thèm liếc một cái
Thịnh Quyết hạ thấp ánh mắt nàng: “Bản vương chọc giận ngươi khi nào”
“Không ạ thầy” Giang Lạc Dao biết nếu cứ cúi đầu nữa sẽ bất lịch sự nàng ngẩng đầu lên vị Nhiếp chính vương mặt vẻ mặt chút gợn sóng “Ta từng giận thầy”
Câu nào câu nấy đều gọi “thầy” nhưng chữ nào chữ nấy đều chút thành ý
Tốt lắm
Thịnh Quyết chọc giận nhiều đến mức gần như còn tức giận nữa
Hắn nghĩ chỉ nhắc nhở nàng vài câu cô nương dám giận dỗi chứ
Thật là thể hiểu nổi
“Vậy thì đừng gọi thầy nữa” Thịnh Quyết luôn ăn cay nghiệt nên thẳng “Lời gọi xuất phát từ chân tâm cứ chướng tai thế nào ”
Câu lẽ đối với những thuộc hạ thường xuyên mắng nhiếc thì bình thường nhưng đang đối thoại với bây giờ là Giang Lạc Dao Giang Lạc Dao từ nhỏ đã cưng chiều trong phủ Nhạc Xương Hầu cũng là cực kỳ nuông chiều con gái cho nên Giang Lạc Dao từng một lời nặng nào
Đây là lần đầu tiên đối xử cay nghiệt như
Giang Lạc Dao ngước mắt lên đôi mày thanh tú nhuốm một tầng khó hiểu và tủi thân nhưng cũng chỉ là một thoáng nhanh đó nàng đã che giấu cảm xúc của giọng bình thường đáp: “Phụ thân gọi Vương gia là thầy lời phụ thân”
Tất cả những biểu cảm nhỏ nhặt của nàng đều Thịnh Quyết bắt gặp Thịnh Quyết lặng lẽ nàng tâm tư chút thay đổi cảm xúc nhỏ bé của đối phương lay động
Cô nương cũng lạnh nhạt như vẻ bề ngoài nội tâm thực vẫn còn ngây thơ đơn thuần chỉ một câu châm chọc nhẹ nhàng thôi đã thể lộ vẻ mặt ủy khuất như
Thịnh Quyết cảm thấy thú vị kiên nhẫn nàng hết tỉ mỉ hồi tưởng biểu cảm của đối phương
Đôi mắt là điểm thu hút nhất của Giang Lạc Dao Nhiếp chính vương cũng phân biệt cái gì chỉ biết là khác với những nữ tử khác đôi mắt của nàng đáng để lãng phí thêm chút thời gian để ánh mắt dừng thêm vài lần tâm trạng sẽ thoải mái hơn một chút
Thưởng thức xong Thịnh Quyết phản bác nàng: “Một ngày làm thầy cả đời làm cha ngươi biết lời phụ thân ngươi đến lượt bản vương ngoan ngoãn lời”
Giang Lạc Dao: “…”