Diễm Dao Bất Phàm - Chương 2
—— Bản vương cần con gái ngươi…
Hứa Lập biểu cảm của Vương gia nhà biết đã sai vội vàng sửa lời: “Đương nhiên nếu ngài phủ chúng nhất định sẽ bất kỳ tiểu thư khuê các nào bước …”
Lời lão còn dứt
Một cô nương khoác áo choàng trắng như tuyết đột nhiên hầu dẫn
Thịnh Quyết hề biết: “…”
Hứa Lập đột nhiên cắt ngang: “…”
Nhìn cô nương mặt lạnh đến mức chóp mũi ửng đỏ Hứa Lập mới nhớ việc chính của —— lão vốn đến để bẩm báo Vương gia nhà xe ngựa của Nhạc Xương Hầu đã đến cửa phủ
Bây giờ mới … là muộn …
Hứa Lập cứng ngắc da đầu: “Vương gia nô tài chuyện bẩm báo”
Thịnh Quyết tức đến nỗi nên lời trong lồng ngực dồn nén một cỗ lửa giận chỉ thể cúi đầu xong câu
Thịnh Quyết kìm nén cảm xúc cầm bút giọng điệu lạnh nhạt: “Ngươi thấy bây giờ muộn ”
Hứa Lập: “…”
Muộn
Rõ ràng trong phòng còn một nhưng Thịnh Quyết cố tình lạnh nhạt nàng khi Nhạc Xương Hầu xuất hiện hề ý định chủ động hỏi han
Lúc cô nương dung mạo tuyệt trần cũng lên tiếng: “Ta và cha ở ngoài tuyết chờ đã lâu cha thân thể yếu ớt nên cho tránh tuyết”
Thịnh Quyết nhíu mày hiển nhiên tin lý do lắm
Phủ kỷ luật nghiêm minh khách đến dù gặp cũng đến phòng khách chờ thể trực tiếp đến thư phòng
Rõ ràng là… đây chính là kế sách của Nhạc Xương Hầu
Thịnh Quyết xưa nay gần nữ sắc cảm thấy vô cùng phiền phức dường như nữ nhân ở mặt là chướng mắt ngay cả khí cũng trở nên vẩn đục hơn
Hắn trả lời tiếp tục thư chuẩn lát nữa sẽ ném cả lẫn thư cho Nhạc Xương Hầu để đối phương nhanh chóng đưa bảo bối nữ nhi của về nơi mà nàng đến
Vì trong thư phòng thêm một nên khi Thịnh Quyết hạ bút cảm thấy vô cùng bực bội nét bút như rồng như rắn càng càng tĩnh tâm
Cuối cùng vẫn ngước mắt cô nương
Chỉ một cái liếc mắt
Tay Thịnh Quyết khựng mực rơi xuống làm nhòe nét chữ thư
Hắn là ham mê nữ sắc cũng nữ nhân cho dù thỉnh thoảng theo phép lịch sự cũng điều gì
Vạn con gái đời đại khái đều na ná
lần Thịnh Quyết rõ ràng cảm thấy cô nương chút khác biệt rõ là chỗ nào cũng rõ cảm giác gì tóm tướng mạo đích nữ phủ Nhạc Xương Hầu khiến cảm thấy quá mức chán ghét
Thịnh Quyết buông bút hỏi nàng: “Năm nay cập kê ”
“Vâng” Giọng Giang Lạc Dao lớn chút yếu ớt và uể oải khi nhiễm phong hàn xong câu nàng thêm gì nữa vẻ kiệm lời
Thịnh Quyết im lặng một lát cũng gì thêm chỉ gật đầu
Trong phòng yên tĩnh trở Thịnh Quyết biết vì trong lòng đột nhiên chút hụt hẫng vốn tưởng rằng Nhạc Xương Hầu cố ý nán là để dành thời gian cho nữ nhi ở riêng với mà nàng cũng sẽ tỏ nhiệt tình hơn một chút
nàng chỉ khẽ đáp một chữ thái độ tính là lạnh nhạt càng thể là nhiệt tình
Ngược khiến Thịnh Quyết chút bất ngờ
Thịnh Quyết ngước mắt nàng một lần nữa lần quan sát gương mặt Giang Lạc Dao kỹ hơn một chút
Gương mặt cô nương nhỏ nhắn thậm chí còn lớn hơn bàn tay là bao lông mày thanh tú dài và mềm mại như ống tay áo tung bay như liễu rủ ven sông Đôi mắt nàng hẳn là nhưng hàng mi dài che khuất cảm xúc gì
Ánh mắt Thịnh Quyết di chuyển xuống chú ý đến chiếc mũi nhỏ nhắn bóng loáng của nàng chút hồng hồng lẽ là do lạnh
Trong lòng Thịnh Quyết khẽ động buột miệng hỏi: “Lạnh ”
Hứa Lập bên cạnh thấy câu lập tức sang với vẻ vui mừng khi nhận đây là một câu quan tâm của chủ nhân lão thiếu chút nữa đã mừng đến phát
Trời xanh mắt chủ nhân nhà lão cuối cùng cũng chịu quan tâm đến cô nương
Thịnh Quyết: “…”
Giang Lạc Dao đáp: “Lạnh”
Thịnh Quyết lập tức nhận đã dao động bèn lập tức nghiêm mặt trở hờ hững đáp: “Lạnh thì đừng chạy lung tung”