Diễm Dao Bất Phàm - Chương 197
Thịnh Quyết tức giận đến mức bóp chết tên Trạng nguyên thể lo lắng chứ Nhỡ tên Trạng nguyên là kẻ bạc tình bạc nghĩa thì Con gái chẳng sẽ chịu thiệt thòi
Tịch Hoài còn nhỏ gặp mấy nam nhân tử tế tuấn tú chắc là lừa mới sự náo nhiệt bên ngoài làm mờ mắt
Không thể như
Thịnh Quyết thậm chí còn nghĩ đến một âm mưu thâm độc —— Nhỡ tên Trạng nguyên vì leo lên quyền thế mới tán tỉnh con gái thì
Nếu thật sự là như nhất định sẽ tha cho đối phương
Nghe ngày mai Tịch Hoài còn định cung gặp tên Trạng nguyên Thịnh Quyết cũng quyết định cung gặp thực sự yên tâm bèn gọi cả Nhạc Xương Hầu cùng bảo ông cùng xem thử
Lý do là —— Nhạc Xương Hầu lần nào cũng bắt gian tại trận
Hắn cảm thấy đối phương năng khiếu trời phú về khoản nên mới yêu cầu đối phương cùng bắt gian
Cả hai đều dành một ngày cố ý làm gì khác chỉ lén lút theo Tịch Hoài xem xem rốt cuộc là tên nhóc ngông cuồng nào mà nàng gặp
Đi một lúc lâu cuối cùng Thịnh Quyết cũng thấy đàn ông đã cướp mất con gái
Nghe Giang Lạc Ngạn miêu tả đây chính là tên Trạng nguyên ngông cuồng
Thịnh Quyết lập tức tiến lên đối phương chỉ cách đó vài bước lặng lẽ về hướng đó bên tai dường như một bức tường đổ sập xuống làm bụi đất bay mù mịt bỗng nhiên ù tai tầm mắt đều mờ vì tức giận
Rất khó để diễn tả cảm giác đó là gì
Thịnh Quyết cảm thấy vô cùng chua xót nhịn đưa tay đỡ lấy Nhạc Xương Hầu bên cạnh
Nhạc Xương Hầu vẫn luôn im lặng bên cạnh bỗng nhiên hạ giọng với : “Thế đã chịu nổi Ngươi biết lúc ngươi khiến tức giận đến mức nào Còn tức giận hơn tên Trạng nguyên nhiều”
Bây giờ Thịnh Quyết lật chuyện cũ với ông ánh mắt vẫn dán chặt sống lưng tên Trạng nguyên hận thể dùng ánh mắt giếc chết đối phương
Nhạc Xương Hầu mặc kệ nghĩ gì vẫn lải nhải bên cạnh: “Lúc đó ở Vạn Hòa Viên Bản hầu tập luyện xong liền đến Hoa Vũ Các tìm Lạc Ngạn kết quả lên lầu đã thấy một đôi giày của ngươi lúc đó… suýt nữa đã dùng thanh kiếm trong tay đâm xuyên qua ngươi”
Thịnh Quyết chê bai Nhạc Xương Hầu đủ độ lượng còn Thịnh Quyết bây giờ —— nghiến răng thử đặt vị trí của đối phương thầm nghĩ nếu ai dám đối xử với con gái như nhất định sẽ phái âm thầm ngũ mã phanh thây đối phương
Nhạc Xương Hầu vỗ vai : “Vương gia cũng nên cảm ơn Bản hầu năm đó giếc ngươi”
Thịnh Quyết lạnh lùng về phía lẩm bẩm gì đó Nhạc Xương Hầu ghé sát tai … đối phương nếu tên Trạng nguyên dám giở trò gì bây giờ sẽ mặt chặt đứt cái móng vuốt an phận của
Nhạc Xương Hầu: “…”
Nhạc Xương Hầu: “…”
Tên Nhiếp Chính Vương nhỏ mọn như chứ Còn bằng lúc đúng là hẹp hòi còn gì để
May mà tên Trạng nguyên may mắn làm chuyện gì quá đáng còn Tịch Hoài cũng chỉ đơn giản trò chuyện với
Vị Trạng nguyên lẽ cũng biết chỉ trong chốc lát Nhiếp Chính Vương đã giếc vô số lần trong lòng
Hai tiếp tục về phía Nhạc Xương Hầu cũng cùng Thịnh Quyết theo
Nhạc Xương Hầu thở dài thầm nghĩ Thịnh Quyết đúng là đáng đời bây giờ cũng để nếm thử cảm giác đau lòng của làm cha
một lúc Nhạc Xương Hầu bỗng nhiên phát hiện bên cạnh gì nữa ông dừng bước đầu đối phương
—— Nhiếp Chính Vương oai phong lẫm liệt giờ đây đôi mắt đỏ hoe như thể trời sập xuống lặng lẽ con gái theo khác
Nhạc Xương Hầu: “…”
Không đến mức thực sự đến mức
Thịnh Quyết dừng thở dài một : “Đừng theo nữa thôi Tịch Hoài cũng lớn nên quyền tự do yêu đương”
【Lời tác giả】
Ngoại truyện đến đây là kết thúc
Hoàn văn