Diễm Dao Bất Phàm - Chương 193
Được lắm lắm…
Tên tiểu tử thối nhà ngươi đã sớm lưng với cha
Giấu diếm cứ thế giấu diếm mấy năm trời cấu kết với Nhiếp Chính Vương cùng lừa gạt nếu hôm nay chân tướng đã bại lộ e rằng còn thể che giấu tiếp
Trước đây Nhạc Xương Hầu cũng là từng nghi ngờ qua một số chi tiết nhỏ nhặt chỉ là ông tự cảm thấy thể nào dù Giang Lạc Ngạn cũng giống giỏi bày mưu tính kế nhiều nhất cũng chỉ là Thịnh Quyết lừa chuyện phiếm thôi với cái tính cách của con trai làm thể gánh vác trọng trách chứ
Sự thật chứng minh là ông làm cha đã quá coi thường con trai
Có lẽ… cũng là vì Thịnh Quyết quá xảo quyệt cứ thế mà dạy hư con trai ông vốn là quang minh lạc thành văn thần giỏi che giấu
Giở thủ đoạn bày mưu tính kế tính toán lòng …
Nhạc Xương Hầu đây ghét nhất loại cho nên con trai tiếp cận những bây giờ thì từ khi gả con gái cho Nhiếp Chính Vương Nhiếp Chính Vương còn giở trò dạy hư con trai
Nhạc Xương Hầu: “…”
Đối với Thịnh Quyết thật sự là hận đến nghiến răng nghiến lợi
Sau khi tan triều ông vẫn nuốt trôi cơn tức
”Phụ thân” Giang Lạc Ngạn tự biết đuối lý thu liễm tâm tư bước lên định giải thích cho rõ ràng
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt : “Ngươi còn nhớ cha đấy”
Giang Lạc Ngạn: “…”
Phải làm đây phụ thân hình như tức giận
Hắn giống như lúc còn nhỏ phạm ngoan ngoãn theo phía phụ thân chuẩn đón nhận cơn thịnh nộ của đối phương
dù cũng còn là trẻ con nữa cho dù Nhạc Xương Hầu tức giận đến cũng thể nào trách phạt ở trong cung bây giờ đông mắt nhiều Nhạc Xương Hầu tức giận đến cực điểm cũng chỉ tại chỗ cẩn thận đánh giá con trai từ đầu đến chân
Cũng biết từ lúc nào con trai trong ấn tượng hấp tấp đã trưởng thành vẻ non nớt của thiếu niên đã biến mất còn là trai trẻ tuấn tú mặt
Nhạc Xương Hầu bỗng nhiên cảm thấy chút xa lạ dường như chỉ trong nháy mắt ông đã còn hiểu rõ con trai nữa
Rõ ràng là cách đây lâu còn cầm chổi đuổi đánh nó khắp phủ bây giờ…
Giang Lạc Ngạn mắt cũng đã mặc quan phục vóc dáng cũng đuổi kịp ông làm cha mày mặt đối phương giãn ánh mắt cũng còn thể hiện ngoài nữa tâm sự giấu kín phân biệt nữa
Thời gian trôi qua thật nhanh thoáng chốc thì đã mấy năm trôi qua
Cho dù trong lòng Nhạc Xương Hầu vẫn luôn tự an ủi rằng con cái lớn thì nên quản nữa nhưng khi tận mắt chứng kiến hiện thực ông vẫn cảm thấy chút buồn bực
”Về phủ đã đóng cửa ” Nhạc Xương Hầu biết nên gì với liền chỉ một câu như xoay rời
Giang Lạc Ngạn đương nhiên theo bước chân của phụ thân trong lòng vẫn chút bất an như trở về thời thơ ấu vì nghịch ngợm gây sự mà phụ thân dùng gia pháp trừng phạt đó phản nghịch chịu đòn đuổi khắp phủ
Tâm tính của thiếu niên năm xưa đã còn nữa im lặng theo khỏi cung ánh tà dương buổi chiều nhớ tới buổi hoàng hôn hôm đó khi về phủ đã thấy Nhiếp Chính Vương đang chờ cửa phủ
Cũng chính lần đó đã rơi bẫy của đối phương cam tâm tình nguyện bước Quân Cơ Xứ
Nhớ đó nữa là chủ động gõ cửa Nhiếp Chính Vương phủ trong đó thư họa và tài năng của Nhiếp Chính Vương khuất phục đó thấy cảnh tượng nghị sự ở Trường Ninh Điện một màn đó thu hút lòng ngưỡng mộ từ đó mà sinh
Ba chữ “Thập Nhị Lệnh” đã triệt để trói buộc khiến kìm mà theo Nhiếp Chính Vương
Dưới sự dạy dỗ tận tình của đối phương đã vô thức tiếp nhận công việc của Quân Cơ Xứ nhiều năm trôi qua các đại thần trong Quân Cơ Xứ đều quen biết cùng thành việc thi hành Thập Nhị Lệnh…
Có lẽ
Ngay từ năm đó khi bước Nhiếp Chính Vương phủ đã định sẵn sẽ con đường
Giống như một cái bẫy đã giăng sẵn chỉ chờ bước thiết kế riêng cho còn Nhiếp Chính Vương thì đợi đến khi thời cơ chín muồi sẽ thuận lý thành chương trả Quân Cơ Xứ cho quân vương để thay thế đối phương phò tá quân vương đối phương cũng buông bỏ quyền lực rút khỏi Quân Cơ Xứ trở thành một vị vương gia nhàn rỗi
Tất cả đều đã lên kế hoạch
Mà Giang Lạc Ngạn cam tâm tình nguyện