Diễm Dao Bất Phàm - Chương 189
Cuối cùng đại phu thân thể Vương phi mang thai sinh con hao tổn quá nhiều khí huyết tĩnh dưỡng một thời gian đồng thời còn nhắc nhở một cách khéo léo những năm gần đây nhất đừng để Vương phi sinh nở nữa
Những lời Giang Lạc Dao biết
Lời dặn dò xong lâu Vương phu nhân và Nhạc Xương Hầu đã chuyện lâu với Nhiếp Chính Vương
Vương phu nhân giống như bà năm đó khi sinh con thân thể sa sút nhiều nếu vì Lạc Dao Vương gia vẫn nên…
Thịnh Quyết cúi đầu ý tứ trong lời của đối phương
Nhạc Xương Hầu đầu hiếm khi im lặng hồi lâu
“Năm đó vì lời đại phu nhất quyết sinh hạ Lạc Ngạn cho nên thân thể mắc bệnh nan y cả đời” Vương phu nhân thở dài “Lạc Dao là con của và Hầu gia nguyện vọng duy nhất của chúng là nó cả đời bình an vui vẻ cho dù cuộc sống bình dị một chút cũng thể khỏe mạnh bình an… Vương gia ngài hẳn cũng thể hiểu tâm trạng của và Hầu gia”
Thịnh Quyết trả lời
Vương phu nhân cũng tiếp tục đợi mà tự lẩm bẩm đang thương lượng với Thịnh Quyết mà giống như đang trực tiếp yêu cầu làm: “Năm đó đại phu kê một phương thuốc tránh thai nhẹ nhàng chỉ cần liên tục uống nửa tháng là thể giúp Lạc Dao khỏi chịu khổ sinh nở”
Ba mặt Nhạc Xương Hầu một lời Thịnh Quyết cũng vẫn im lặng cúi đầu ngược là Vương phu nhân kiên định ý của
Ý của bà cũng chính là ý của Nhạc Xương Hầu là ý của hầu phủ
Là mẹ của Giang Lạc Dao bà thể mặc kệ con gái thích ai làm gì cũng hầu phủ chính là chỗ dựa vững chắc cho Giang Lạc Dao —— nhưng một khi xảy chuyện nguy hiểm đến tính mạng của nó bà và Nhạc Xương Hầu sẽ đích thân mặt giải quyết mọi chuyện
Lần Thịnh Quyết thể từ chối
Sau khi hai rời thuốc tránh thai nhanh chóng đưa đến Vương phủ
Khi Giang Lạc Dao tỉnh dậy nàng thấy Thịnh Quyết đang bên cạnh bàn xa một bát thuốc nóng bốc lên nghi ngút chắc hẳn vẫn còn ấm
Nàng theo bản năng cho rằng bát thuốc là dành cho liền đưa tay gọi phu quân bưng đến
“Thuốc đắng” Thịnh Quyết bưng đến nhưng đưa cho nàng mà đột nhiên một câu như
Giang Lạc Dao khó hiểu chút hoang mang
Nàng mới phát hiện rõ ràng là bệnh nhưng sắc mặt của Thịnh Quyết còn kém hơn cả nàng biết đã mấy ngày đêm nghỉ ngơi trong lòng dường như cũng chất chứa điều gì phiền muộn hàng lông mày lâu ngày giãn trông đặc biệt đau khổ
Thịnh Quyết tiếp khi thuốc đắng xuống mép giường dùng thìa khuấy nguội thuốc trò chuyện với Giang Lạc Dao: “Lần đầu tiên Bản vương uống thuốc khi đến tuổi trưởng thành là ngày nàng đến Hầu phủ khi đó đã nghĩ thứ đen sì đắng ngắt là thứ nàng thường xuyên uống Khó uống như rốt cuộc làm nuốt trôi ”
Giang Lạc Dao thấy hồi tưởng chuyện cũ liền biết tâm trạng sa sút là vì
Nàng mỉm an ủi : “Không đã uống nhiều năm sớm đã quen ”
Thịnh Quyết dừng chiếc thìa trong tay giọng sâu xa: “Lạc Dao Bản vương hy vọng nàng… thể bao giờ uống những thứ thuốc đen đắng nữa”
Giang Lạc Dao mơ hồ cảm thấy lời của hàm ý khác nhưng nhất thời cũng hiểu tại như
Thấy thuốc trì hoãn sắp nguội nàng chủ động đưa tay nhận lấy
Thế nhưng Thịnh Quyết tránh né một chút đưa thuốc cho nàng
Giang Lạc Dao:
“Phu quân” Giang Lạc Dao càng thêm kỳ lạ bèn hỏi “Tại đưa cho ”
Thịnh Quyết trầm giọng : “Thuốc là của Bản vương”
Giang Lạc Dao lập tức căng thẳng vội vàng hỏi: “Phu quân cũng bệnh ”
Thịnh Quyết vội tìm đại một cái cớ: “Gần đây lo lắng quá nhiều ngủ ngon đại phu bèn kê vài thang thuốc an thần”
Nàng sẽ biết
Hắn cố ý giấu nàng thực bát thuốc trong tay là do Vương phu nhân sai đưa đến là thuốc tránh thai
Thịnh Quyết biết Giang Lạc Dao thích trẻ con cũng biết nàng nhất định sẽ tin Vương phu nhân đưa thuốc tránh thai cho nếu nàng lỡ biết tác dụng của bát thuốc e rằng sẽ canh cánh trong lòng nghiêm trọng hơn nàng sẽ trở nên lo lo mất sợ rằng phu quân sẽ làm chuyện gì
Lo lo mất là cảm giác gì Thịnh Quyết đương nhiên biết
Khi xưa giữ Giang Lạc Dao thường xuyên phiền muộn ngay cả trong mơ cũng lo lắng tâm ý của nàng đặt
May mắn thay Giang Lạc Dao đã dành cho đủ tình yêu và bao dung khiến cảm thấy tấm chân tình phụ bạc
Đến bây giờ đã đến lượt phu quân gánh vác những chuyện
Chỉ là thuốc tránh thai thôi mà Thịnh Quyết thay nàng uống là làm tổn hại đến thân thể nàng thể giải quyết tận gốc những lo lắng và phiền muộn để nàng mãi mãi yên tâm
Dù thì bọn họ đã Tịch Hoài cũng coi như một đứa con để cùng chăm sóc nuôi nấng