Diễm Dao Bất Phàm - Chương 185
… Không để con mèo đau
sợi chỉ đỏ móng vuốt của con mèo trắng vẫn quấn chặt Thịnh Quyết đang định gỡ giúp nó thì Tây Hoài sợ hãi kêu “meo” một tiếng
Một con mèo lợi hại như nó mở miệng là một tiếng meo mềm mại yếu ớt
Tây Hoài cảm thấy mất mặt bèn ngậm miệng
Thịnh Quyết mỉm với Hứa Lập bên cạnh: “Hứa Lập ngươi xem con mèo thích ngọc quyết mà Bản vương đang đeo ”
Lần Hứa Lập dám đùa nữa
Ngọc quyết hôm nay giống ngọc quyết ngày thường đây chỉ là một món đồ trang sức đơn giản
Phải biết rằng ngọc quyết đại diện cho ý chí kiên quyết hôm nay Vương gia đang phiền lòng vì chuyện lớn ở Bắc Địa diệt trừ gian tà nhưng nhiều triều thần đều cảm thấy vẫn nên thận trọng thì hơn ngay cả Nhạc Xương Hầu luôn ủng hộ cũng phản đối hai thậm chí còn cãi một trận
Nhạc Xương Hầu là trụ cột của Định Vũ Doanh nếu ông tự chống đỡ việc bắc phạt… những võ tướng khác khó mà đảm đương trọng trách
Hứa Lập dám nhiều vì biết ngọc quyết của Vương gia rốt cuộc là cắt đứt với Bắc Địa là trở mặt với Nhạc Xương Hầu
Hắn cẩn thận liếc đối phương thầm nghĩ ngàn vạn lần đừng cắt đứt với Nhạc Xương Hầu Vương gia nhà thể leo lên địa vị Nhạc Xương Hầu cũng đã giúp đỡ nhiều Nhạc Xương Hầu ở đó các võ tướng mới yên tâm triều đình mới định…
“Ngươi nó ” Thịnh Quyết tháo ngọc quyết xuống vẻ mặt khó đoán thử đưa ngọc quyết cho con mèo trắng
Tim Hứa Lập đập thình thịch đột nhiên nảy một suy nghĩ – nếu Vương gia nhà lần quyết tâm bắc phạt Hầu gia vẫn đồng ý ngọc quyết khi nào sẽ đưa đến mặt ông
Hứa Lập thậm chí còn thể tưởng tượng cảnh tượng tuyệt vọng đó ngọc quyết đưa cho Hầu gia Nhiếp Chính Vương và Hầu gia cắt đứt quan hệ sẽ
Muôn vàn suy nghĩ thể miệng Hứa Lập con mèo nhỏ ngây thơ bóng lưng của Nhiếp Chính Vương thật sự biết làm
Thịnh Quyết vẫn đang chuyên tâm trêu mèo đúng lúc Hứa Lập đột nhiên ấp úng lên tiếng
Hứa Lập: “Vương gia…”
Thịnh Quyết đầu tay vẫn đang lơ đãng trêu chọc con mèo: “Nói”
Hứa Lập khuyên can một phen dài dòng hít sâu một lấy hết can đảm…
Ngay lúc mọi đều tập trung chú ý bên Thịnh Quyết đột nhiên cảm thấy tay nhẹ bẫng ngay khi tưởng con mèo nhỏ giở trò gì nữa con mèo trắng thật sự cướp lấy ngọc quyết trong tay
Thịnh Quyết: “…”
Tất cả mọi đều một con mèo giả vờ ngây thơ lừa gạt
Vừa Tây Hoài giả vờ lăn lộn vô hại dùng móng vuốt nhỏ cào tua rua bên ngọc quyết ai biết nó đang chờ thời cơ một khi thích hợp sẽ lập tức ngậm ngọc quyết bỏ chạy
Nó nhẹ nhàng nhảy lên tường cung nhanh như chớp biến mất
Nó tìm cô nương
Mọi đều ngây kể cả Hứa Lập cũng suýt quên mất lời định đó thu hồi ánh mắt Vương gia nhà phát hiện Vương gia nhà chỉ chọc còn đưa tay day day mi tâm khóe miệng mang theo ý cưng chiều con mèo trắng
Thịnh Quyết để Hứa Lập tiếp tục nữa
Dù cũng tìm ngọc quyết đó là vật tùy thân của nếu rơi tay kẻ sẽ phiền phức
“Hứa Lập lẽ thật sự là Bản vương sai …”
Một tiếng thở dài theo gió bay Hứa Lập rõ nhưng biết ý nghĩa của ngọc quyết vạn vạn lần thể biểu lộ ngoài Vương gia nhà nên bắc phạt trong thời gian gần đây càng nên trở mặt với Hầu gia
Tây Hoài nhanh chóng mang ngọc quyết vân hổ đến bên cạnh Giang Lạc Dao
Lúc nhảy xuống tường cung vì quá hoảng hốt nó vô tình nhảy thẳng lên vai một cao lớn suýt nữa vững liền dùng hai móng vuốt bấu chặt y phục của đối phương để giảm xóc để hai vết xước dài y phục của đối phương
– Là vết cào giống hệt y phục của Nhiếp Chính Vương nhưng vì chất liệu y phục khác nên lần móc sợi chỉ nào
Nhạc Xương Hầu dọa sợ hơn cả con mèo ông : “Con mèo hoang nào đây Y phục của Bản hầu đều nó làm hỏng ”
Giang Lạc Dao tiến lên quan tâm: “Không chứ cha…”
Nhạc Xương Hầu thở phào nhẹ nhõm: “Không cha…”
Giang Lạc Dao bổ sung: “Ý con là mèo con dọa chứ”
Nhạc Xương Hầu: “…”
Ông lập tức sa sầm mặt mày con mèo càng thêm khó chịu
Giang Lạc Dao tới ôm con mèo lên cẩn thận gỡ sợi chỉ đỏ quấn móng vuốt của nó kinh ngạc phát hiện trong miệng con mèo ngậm một… ngọc quyết
Đây là
Giang Lạc Dao xòe lòng bàn tay đang định thương lượng với con mèo nhỏ thì thấy nó trực tiếp để ngọc quyết cho nàng
Nàng nhặt lên cẩn thận phân biệt cảm thấy chất liệu của ngọc quyết đặc biệt chắc là của nam tử quyền cao trọng vọng nào đó
“Cha” Giang Lạc Dao gọi Nhạc Xương Hầu đến nhờ ông xem giúp “Người đó chắc là rời cung thể tìm chủ nhân của ngọc quyết”
Nhạc Xương Hầu cúi đầu cả kinh
—— Đây là đồ của Nhiếp Chính Vương
Nhạc Xương Hầu ngọc quyết hồi lâu với ánh mắt phức tạp cuối cùng thở dài thời thế số mệnh chẳng lẽ ông thật sự thể tránh khỏi chỉ thể tuân theo mệnh lệnh bắc phạt của Nhiếp Chính Vương
Chuyện đến quá khéo khiến Nhạc Xương Hầu chút do dự ông khỏi tự kiểm điểm bản thân cảm thấy về phủ xin Nhiếp Chính Vương
Hoặc là trùng hợp hoặc là Nhiếp Chính Vương thật sự thần thông quảng đại thuyết phục con mèo trắng
Bảo mèo đưa ngọc quyết đến cũng là vì xé rách mặt mũi và quan hệ giữa hai dù nếu đổi là thuộc hạ làm chuyện thì tính chất của nó cũng chẳng khác gì ép buộc
Nhạc Xương Hầu vẫn trở mặt với Nhiếp Chính Vương
“Haizzz……” Nhạc Xương Hầu thở dài một với Giang Lạc Dao “Lạc Dao con về phủ cha trả ngọc quyết ”
Giang Lạc Dao rõ đã xảy chuyện gì nàng chỉ nghĩ cha hôm nay dẫn cung vốn việc chính sự kết quả giữa chừng gọi lúc trở về thì mang vẻ mặt sầu mi khổ sở
Nàng cũng chủ động hỏi han bèn theo lời cha xuất cung về phủ
Trước khi rời nàng hỏi thể mang mèo về phủ nuôi
Nhạc Xương Hầu con mèo với ánh mắt phức tạp càng cảm thấy con mèo quá mức lanh lợi móng vuốt còn móc sợi chỉ đỏ y phục của Nhiếp Chính Vương nếu mang về phủ biết sẽ còn bao nhiêu chuyện xui xẻo tìm đến nữa
Ông dứt khoát cho phép