Diễm Dao Bất Phàm - Chương 182
Lúc đó Hứa Lập đã nghĩ vị Giang cô nương đến Vương phủ e là thể rời nữa
Linh cảm của mãnh liệt vị đích nữ Hầu phủ sẽ trở thành Vương phi của Vương gia
Dân gian đều về tướng phu thê vị Giang cô nương Hứa Lập chỉ liếc mắt một cái đã biết là chút giống Vương gia cụ thể là chỗ nào nhưng luôn cảm thấy hai hẳn là nhiều chuyện để
Duyên phận khó nắm bắt nhưng sự ràng buộc của một số trời định thể ngoài vô tình thấy
Mẹ của Hứa Lập khi còn trẻ cũng từng học qua chút tử vi tướng số Ngày Vương gia bổ nhiệm làm quản sự Vương phủ về nhà thăm mẹ lúc đó mẹ đã ngoài tám mươi tuổi dùng ánh mắt đục ngầu chuỗi ngọc mang về ánh mắt hiếm hoi trong trẻo một khắc mỉm gì đó
Hứa Lập ghé tai lắng mẹ nhắc nhở điều gì
Chuỗi ngọc hôm đó mang về nhà là để an ủi mẹ ngờ bà điều gì đó
Mẹ từ chuỗi ngọc đó thấy duyên phận đợi đến khi ngọc đỏ chuyển sang màu đỏ như máu thì duyên phận cũng sẽ đến
“Lời tùy hứng chắc đã ứng nghiệm”
Hứa Lập xong gật đầu nhưng cũng để tâm Hắn ngày ngày chờ đợi giúp Vương gia để ý vất vả lắm mới đợi đến khi ngọc chuyển sang màu đỏ như máu Nhạc Xương Hầu cũng mang theo con gái đến phủ
Ngày hôm đó tuyết rơi lớn
Vương gia đang ở thư phòng xem tấu chương Hứa Lập tự nghênh đón Hầu gia
Hắn thừa nhận là chút tư tâm nên giả vờ sơ suất “vô ý” trời đang đổ tuyết lớn bảo Giang cô nương tránh tuyết phân phó lát nữa dẫn Giang cô nương thẳng đến thư phòng
Sau đó khi hỏi Vương gia cố ý kéo dài thời gian một chút Trong lúc hai dây dưa quả nhiên đợi Giang Lạc Dao một đến thư phòng
Lúc Hứa Lập lui vặn thấy Vương gia và Hầu gia đang trò chuyện xã giao sang…
Trong lòng bàn tay Vương gia đang nắm chuỗi ngọc đỏ như máu vuốt ve nhíu mày Nhạc Xương Hầu
Hứa Lập cúi đầu rời chôn giấu mọi thứ trong lòng
【Tác giả lời 】
Chuỗi ngọc đỏ như máu hạt châu Thịnh Quyết đều thích tiện tay cầm chơi còn thích thì biết
Các đại thần trong Quân Cơ Xứ hôm nay phát hiện một chuyện kỳ lạ —— Nhiếp Chính Vương của bọn họ một lòng dốc sức việc triều chính lúc bận rộn đến mức lười về Vương phủ trực tiếp ngủ Quân Cơ Xứ
Mà bây giờ thì Bây giờ Nhiếp Chính Vương mỗi ngày đều rời khỏi Quân Cơ Xứ từ sớm giao hết các việc linh tinh cho khác một thân nhẹ nhàng về nhà
Mọi : “…”
Sự thay đổi xảy là bởi vì Vương gia của bọn họ thành thân
Trước cũng biết Nhiếp Chính Vương là coi trọng gia đình như a
Mọi thể hiểu nổi nhưng Nhiếp Chính Vương cũng cần bọn họ hiểu bọn họ chỉ cần chiều theo là Mọi vẫn luôn khó khăn để thích nghi với sự thay đổi của Nhiếp Chính Vương mong đợi đối phương thể giống như cùng mọi bận rộn nhưng… hiển nhiên là thể
Thịnh Quyết mỗi ngày đều đúng giờ rời ngay cả những ngày bận rộn nhất ở Quân Cơ Xứ cũng như
Như những khác ở Quân Cơ Xứ liền bận đến phát điên
Mọi làm việc liên tục mấy ngày cuối cùng cũng sắp kiệt sức mà ngay lúc ánh mắt của mọi liền chuyển sang em vợ của Vương gia —— Giang Lạc Ngạn
Giang Lạc Ngạn Quân Cơ Xứ lúc đầu là vì chuyện Mười Hai Lệnh đó bận rộn tối ngày Nhiếp Chính Vương liền bảo tiện tay tiếp quản luôn những việc khác
Lúc đầu mọi còn xem trọng ai ngờ Giang Lạc Ngạn tuy là con trai Hầu gia em vợ của Vương gia nhưng hề chút kiêu căng nào tuổi còn trẻ trách nhiệm làm việc hề qua loa
Không ——
Hôm nay cùng kiệt sức với mọi còn Giang Lạc Ngạn
“Vương gia đúng giờ là hôm nay công việc chất đống quá nhiều các vị đại nhân ở Quân Cơ Xứ e là thức trắng đêm ”
Mọi quan sát sắc mặt của Giang Lạc Ngạn
“Tiểu thế tử quả nhiên tuổi trẻ sức khỏe bận rộn cả ngày cũng thấy mệt một câu oán thán cũng ”
“Quả nhiên là em vợ của Vương gia phong thái của Vương gia năm đó…”
“Thế tử đến hai mươi tuổi đã Quân Cơ Xứ thể thấy Vương gia coi trọng tiểu thế tử đến nhường nào”
Giang Lạc Ngạn vẫn gì chỉ mỉm lịch sự với mọi tiếp tục sửa chữa bản thảo mới
Mọi : “…”
Giang Lạc Ngạn coi như thấy tiếp tục làm việc của
Nếu là mấy tháng lẽ còn sẽ những lời cổ vũ cùng mọi thức đêm làm việc nhưng bây giờ… sẽ nữa
Từ khi Nhiếp Chính Vương dẫn Quân Cơ Xứ cũng hiểu rõ nhiều chuyện ví dụ như làm thế nào để độc thiện kỳ thân làm thế nào để tránh né những lời vu oan giá họa
Những lão hồ ly thấy là thân của Nhiếp Chính Vương liền luôn mặt thay bọn họ dựa sự tin tưởng và yêu thương của Vương gia đối với bảo giúp bọn họ cầu xin Vương gia
Giang Lạc Ngạn chỉ là một lòng nhiệt huyết tuổi trẻ ngu ngốc
Mấy lần thấy những xúi giục cho dù kính trọng những vị đại thần đến cũng còn sự nhẫn nại ban đầu nữa vì dừng công việc trong tay làm bộ vô tình ngẩng đầu lên hỏi: “Các vị đại nhân là gì với Vương gia”
Lời là do chủ động hỏi mọi đều tin bản tính lương thiện ngay thẳng liền tưởng rốt cuộc cũng mắc câu
Tất cả mọi xúm vây quanh than thở dạo quá bận rộn Vương gia thể sớm như chứ nhiều việc như mọi làm xử lý hết a huống chi Vương gia ở đây mọi càng tốn thời gian hơn…
“Giang thế tử ở Quân Cơ Xứ chúng ngài chính là Vương gia tin tưởng nhất nếu ngài thể với Vương gia một tiếng thì chúng cũng thể xuất cung sớm hơn”
Giang Lạc Ngạn gì im lặng bọn họ
Cho đến khi tất cả mọi đều xong tiếng ồn ào bên tai im bặt mới lặng lẽ mọi ánh mắt đảo qua từng trong lòng khỏi chán nản những đều từng là những vị đại thần mà kính trọng lúc nhỏ luôn khao khát cùng các bậc tiền bối bàn luận việc nước cùng mưu đồ nghiệp lớn
Ai ngờ Quân Cơ Xứ bao lâu ảo tưởng của về mọi liền tan vỡ
Sự kính trọng trong quá khứ lòng ngưỡng mộ thời niên thiếu niềm vui sướng lúc mới đến đều những tháng ngày tranh giành đấu đá bào mòn
Trong thời kỳ hỗn loạn những ở Quân Cơ Xứ là những bậc kỳ tài lời sắc bén như kiếm khí phách kiên cường như núi
Bây giờ xã tắc yên những cũng già cất giấu những lưỡi kiếm sắc bén năm xưa trở thành những lão già mèo gặm nhấm
Mấy tháng làm việc cùng lúc đầu mọi đối với tiểu bối còn thể giả vờ vẻ bậc lương đống bận rộn đến tất cả mọi đều mệt mỏi chịu nổi chỉ thể dựa những lời đùa giỡn thường ngày để xoa dịu tâm trạng thỉnh thoảng gặp một số lão già cố biết đùa một đám lão già còn châm chọc mỉa mai lẫn vài câu
Hôm nay ngươi chế giễu ngày mai sẽ khiến ngươi bẽ mặt ngày lén lút mắng chửi lưng…
Mắng đến mức kịch liệt hoặc là lúc bất đồng quan điểm những lão già hận thể nhổ thẳng mặt đối phương nếu tuổi tác cho phép bọn họ hẳn là giống như lúc còn trẻ tụ tập đánh một trận
Giang Lạc Ngạn: “…”