Diễm Dao Bất Phàm - Chương 181
Giống như… Hắn cũng sợ chết
Thịnh Quyết mấy lần chọc tức đến mức chịu nổi lôi ngoài đánh một trận nhưng đến lúc đó nhịn xuống phạt
Dù tuổi Hứa Lập cũng còn nhỏ dễ đánh chuyện gì đó
Thịnh Quyết là vì đối phương mà suy nghĩ mà là cảm thấy nếu Hứa Lập vạn nhất đánh chết tìm một thuộc hạ ý càng khó hơn
Thôi nhịn một chút là
Thịnh Quyết tự an ủi bản thân cũng là nhỏ nhen đáng để tức giận như
Cứ như nhịn nhiều năm Hứa Lập trong phần lớn trường hợp vẫn đắc lực đỡ cho ít việc gặp một số tình huống Thịnh Quyết cũng lười truy cứu… Ví dụ như lần đó ngang qua một viện nào đó của Vương phủ phát hiện Hứa Lập đút tay trong tay áo lười biếng tại chỗ
Những hạ nhân khác đang quét tuyết đều thấy Vương gia nhà sợ tới mức đều cúi đầu quỳ xuống hành lễ Thịnh Quyết nhận Hứa Lập cũng sắp xoay cũng gì thêm nhân lúc đối phương xoay liền rời khỏi chỗ đó
——Dù cũng nể mặt Hứa Lập trách phạt chuyện lười biếng
Sau chuyện đó địa vị của Hứa Lập trong đám hạ nhân khác cao hơn một chút thậm chí mơ hồ ý tứ trở thành quản sự
Tuy Vương gia rõ mặt nhưng những hạ nhân khác đều biết phân lượng của Hứa Lập ở chỗ Vương gia cũng nguyện ý tôn kính đối xử với hơn
Cứ như qua thêm một thời gian Thịnh Quyết rốt cuộc một ngày nào đó gọi riêng Hứa Lập đến hỏi lúc vì nguyện ý theo
Hứa Lập thành thật bởi vì tuổi đã lớn khả năng nơi nào khác thu nhận nữa
Thịnh Quyết gật đầu
Hứa Lập bởi vì Nhiếp Chính Vương hào phóng tiền cho những hạ nhân như bọn họ cũng nhiều tìm chỗ nào hơn nữa
“Bản vương ngươi trong nhà một mẹ già mạo điệt (耄耋 (mạo điệt): chỉ già 80-90 tuổi) biết gần đây thân thể thế nào” Sau khi hỏi xong vấn đề Thịnh Quyết đột nhiên mở miệng một câu như bất ngờ khiến Hứa Lập giật
Hứa Lập biết vị Nhiếp Chính Vương rốt cuộc là ý gì theo bản năng còn tưởng rằng đối phương uy hiếp làm chuyện gì đó run rẩy quỳ xuống trầm giọng dập đầu : “Gia mẫu tuổi đã cao quanh năm bệnh tật quấn thân…”
Ngụ ý chính là lão mẫu của tuổi đã lớn Vương gia ngàn vạn lần đừng làm khó bà chuyện gì cứ nhắm
Nói xong Hứa Lập đợi lâu hồi đáp của Nhiếp Chính Vương cuối cùng mới dám ngẩng đầu cẩn thận sang
Hắn thấy vị Nhiếp Chính Vương trẻ tuổi ở vị trí cao vạt áo màu đen rũ xuống đất đối phương lười biếng cúi mắt rõ ràng là tư thế khinh thường con kiến hôi nhưng trong mắt đối phương vẻ khinh miệt và coi thường đó thậm chí trong khoảnh khắc Hứa Lập một loại ảo giác——giống như Nhiếp Chính Vương cũng là dễ tính
Nhiếp Chính Vương cũng sẽ quan tâm đến bách tính trong phàm trần
Hứa Lập dám nghĩ nhiều dám nhiều cúi đầu xuống
“Lệnh đường cao thọ quả thật hiếm thấy nếu bệnh tật liền mau chóng chữa trị ”
Hứa Lập đối phương như trong lòng vạn phần chua xót nỗ lực qua nhưng gia mẫu tuổi tác quá cao bệnh tình quá nặng ngày nào cũng uống thuốc thuốc đó cũng giá cả bình thường thể mua cho dù may mắn thể làm việc trong Nhiếp Chính Vương phủ tiền mang về cũng nhiều hơn thường một chút nhưng tiền vẫn đủ để chữa bệnh
Nhiều năm như chỉ thể duy trì hiện trạng
Đây đã là vận may tột bậc
Phải biết rằng nếu thể ở Nhiếp Chính Vương phủ làm việc e rằng lão mẫu đã sớm chịu đựng nổi nữa
Trong lòng Hứa Lập cảm kích Vương gia đã thu nhận nặng nề nhắm mắt ngay đó thấy một trận động tĩnh ngẩng đầu thấy một đôi tay thon dài hữu lực rơi tầm mắt
Những ngón tay thon dài của lướt nhẹ chuỗi ngọc đỏ Vật là thứ Nhiếp Chính Vương yêu thích nhất mà giờ đây hiệu cho thuộc hạ cầm lấy đổi lấy tiền chữa bệnh cho mẹ già ở nhà
Hứa Lập đang quỳ mặt đất run rẩy ngẩng đầu lên thấy Nhiếp Chính Vương cúi xuống ánh mắt vẫn như thường dường như chỉ đang dặn dò làm một việc nhỏ nhặt
“Lão nô dám” Hứa Lập vô cùng cảm kích ân điển của chủ nhân nhưng cũng biết chuỗi ngọc đỏ là thứ Nhiếp Chính Vương khá mắt Hắn dám đem cầm cố ân điển quá lớn cũng quá mức
“Là dám cầm cố ” Giọng Thịnh Quyết vẫn lạnh nhạt khẽ nheo mắt như trêu chọc mà : “Vậy ngươi cứ đến với hiệu cầm đồ ngươi là đại quản sự của Nhiếp Chính Vương phủ xem họ đổi bạc cho ngươi ”
Hứa Lập giật
Câu trả lời tiếp theo đã còn là vấn đề đổi bạc nữa
Mà là… Nhiếp Chính Vương cất nhắc xem biết điều
Nếu từ chối lần nữa hậu quả sẽ đơn giản…
Mà nếu đồng ý đối với tương lai sẽ là tiền đồ và vinh quang vô lượng cũng cần lo lắng về kế sinh nhai nữa cũng sợ tiền chữa bệnh cho mẹ già
Giống như vận may từ trời rơi xuống
Hứa Lập cúi đầu thấp hơn hai tay giơ cao quá đỉnh đầu dâng hiến lòng trung thành cả đời nhận lấy chuỗi ngọc đỏ lạnh
Hắn cầm cố chuỗi ngọc bởi vì khi Nhiếp Chính Vương cất nhắc sẽ còn lo lắng về tiền bạc nữa
Ngày hôm lúc Thịnh Quyết chỉnh trang y phục xong chuỗi ngọc đỏ vẫn như thường lệ xuất hiện ở nơi thường thấy
Thịnh Quyết liếc mắt thu hồi tầm mắt
Từ đó về Hứa Lập luôn theo hết lòng tận tụy trung thành
Năm Hứa Lập bốn mươi lăm tuổi mẹ già cũng qua đời
Đó là thân duy nhất của đời may mắn là những ngày cuối đời bà lo lắng ăn mặc cũng thể uống thuốc nên chịu đựng sự dày vò của bệnh tật
Nửa năm cuối đời Nhiếp Chính Vương thậm chí còn cho phép thường xuyên về nhà phụng dưỡng ban cho ân huệ trọn vẹn
Từ đó Hứa Lập trở về Vương phủ thề nguyện sẽ vì Vương gia mà hy sinh cả tính mạng
Chỉ cần là điều bất lợi cho Vương gia nguyện liều lĩnh mạo hiểm nhắc nhở Vương gia Nếu Vương gia gặp nguy hiểm dù chút võ công nào cũng nhất định sẽ chắn ở phía làm một lớp lá chắn thịt yếu ớt nhưng kiên định
Hứa Lập khắc hai chữ trung thành tận xương tủy chỉ cần thể giúp đỡ Nhiếp Chính Vương nhất định sẽ làm
Hắn là cũ trong Vương phủ cũng coi như từng bước Vương gia đến vị trí thể luôn suy nghĩ cho Vương gia cả đời cúc cung tận tuỵ đối phương tâm tình như thế nào cố gắng khuyên giải giải sầu cho Vương gia