Diễm Dao Bất Phàm - Chương 180
“Hoàn khỏe mạnh ” Nhạc Xương Hầu bước lên vỗ mạnh vai ánh mắt lộ vẻ hiền từ hiếm thấy “Cũng bản lĩnh đấy”
Thịnh Quyết: “…”
Xem tin tức đại phu Vương phủ vẫn thể giấu ông
“Đã còn đáng ngại nữa ” Thịnh Quyết gật đầu bình tĩnh ông “Sau cũng sẽ còn trở ngại nữa bản vương đã hứa với Hầu gia nhất định sẽ vượt qua ”
Hai cạnh đầy ẩn ý im lặng về cùng một hướng
– Họ đang kiếp nạn của Giang Lạc Dao đã qua sẽ còn xảy chuyện gì nữa
Mà Thịnh Quyết cũng đã vượt qua chỉ là một trận ốm nhỏ chuyện gì khác
Tóm Thịnh Quyết vẫn cảm niệm Nhạc Xương Hầu đã đưa nữ nhi đến phủ nghĩ đến điều khó ôn hòa hơn tiếp tục đấu khẩu với đối phương: “Sáng nay khi thức dậy bản vương đã nghĩ cùng Lạc Dao về Hầu phủ thăm hai vị ai ngờ Hầu gia quan tâm thân thể bản vương như đã đến Vương phủ từ sớm”
Ảnh vệ và thị vệ của Vương phủ một ai ngăn cản
Thịnh Quyết đột nhiên nảy một ý nghĩ cảm thấy hẳn là Hứa Lập ngăn cản cho nên Nhạc Xương Hầu mới thể thuận lợi trực tiếp
Chờ đã
Một màn dường như chút quen thuộc
Giống như ngày đầu tiên gặp Giang Lạc Dao khi nàng phủ còn nhận tin tức nàng đã trực tiếp dẫn đường đến thư phòng của
Đó chính là thư phòng làm nàng thể trực tiếp nghênh đón trong
Là trùng hợp Hay là…
Thịnh Quyết đầu Hứa Lập từ xa
Hứa Lập ở xa biết đang phân phó điều gì với phía tay đút trong tay áo dường như nhận ánh mắt của Vương gia nhà
【Tác giả lời 】
Về nhà mẹ đẻ (hồi môn) theo phong tục bình thường hẳn là ngày thứ hai hoặc ngày thứ ba nhưng bối cảnh truyện là hư cấu nên nới lỏng một chút trong thời hạn bốn năm ngày là
Thịnh Quyết cuối cùng cũng lật chuyện cũ hỏi kỹ Hứa Lập nữa mở một mắt nhắm một mắt coi như bỏ qua nghi ngờ
Hứa Lập theo gần nửa đời lúc đến tuổi trưởng thành đã đến hầu hạ ban đầu làm một số việc nặng nhọc của hạ nhân đó trong đám hạ nhân Thịnh Quyết đề bạt làm quản sự hầu hạ bên cạnh nhiều năm đổi
Nói lý Hứa Lập xuất thân nhất cũng thông minh chu đáo nhất nên làm đến vị trí nhưng Thịnh Quyết chính là cảm thấy thể dùng
Hứa Lập trong phần lớn trường hợp lá gan tính là lớn nhớ năm đó khi tất cả mọi cùng phạm hộ vệ và hạ nhân trong Vương phủ quỳ đầy sân Thịnh Quyết nén giận lập quy củ kết quả lời còn hết đã thấy một run rẩy đặc biệt bắt mắt
Thịnh Quyết: “…”
Có đáng sợ như
Lúc đó Thịnh Quyết cũng rảnh để tức giận nữa cố ý xa gọi Hứa Lập dậy xem bộ dạng đối phương càng thêm sợ hãi
Ai ngờ Hứa Lập gọi đến dậy liền run rẩy nữa ngược bình tĩnh đến quá phận sắc mặt trầm tĩnh lời ôn hòa khi trả lời cũng rõ ràng rành mạch
Thịnh Quyết chút nghi hoặc và thất vọng vì bảo đối phương tiếp tục quỳ xuống
Không ngờ Hứa Lập quỳ xuống khôi phục bộ dạng run rẩy ngừng
Thịnh Quyết: “…”
“Ngươi làm ” Lúc đó Thịnh Quyết nô bộc tuổi còn nhỏ cảm thấy kỳ quái đều đã tuổi còn giống như mới phủ sợ hãi như vì gọi đối phương dậy hỏi “Đứng dậy trả lời bản vương”
Hứa Lập tuy đang run nhưng giọng vô cùng trầm : “Hồi Vương gia lão nô chân mềm thật sự dậy nổi”
Thịnh Quyết: “Vừa chẳng còn bình tĩnh trả lời xong chân mềm ”
Lần giọng Hứa Lập rốt cuộc bắt đầu run rẩy: “Bởi vì… Hoàn hồn đó mới sợ hãi”
Lúc đó Thịnh Quyết nhịn chọc
Trong Vương phủ mà còn hạ nhân tính tình như sợ hãi thì sợ hãi nhưng trả lời thật sự đặc biệt trong đám hạ nhân khúm núm Hứa Lập là đặc biệt nhát gan nhưng mở miệng luôn thể thấy một chút nội hàm gan
Thịnh Quyết mấy ngày liền tâm tình buồn bực khó gặp hạ nhân khéo ăn như vì liền vui vẻ hỏi một câu tên họ: “Ngươi tên gì”
Hứa Lập theo quy củ hành lễ dập đầu: “Lão nô——Hứa Lập”
Vương phủ thu nhận cũ là bởi vì trong xương cốt Thịnh Quyết là trọng tình niệm cũ cho nên đặc biệt cho phép một số hạ nhân đến tuổi ở trong phủ chứ đuổi bọn họ ngoài cho nên khi tên Hứa Lập liền gật đầu với ảnh vệ bên cạnh điều tra thêm lai lịch của Hứa Lập khi xem nếu vấn đề liền gọi Hứa Lập đến hầu hạ bên cạnh mấy ngày
Thịnh Quyết một thân quyền thế bản lĩnh năng lực bài trừ tâm trạng dễ để bản thân tâm tình một khi tâm tình liền sẽ để bản thân lâm tình cảnh khó khăn thể cứu vãn
Hắn nghĩ tìm một hạ nhân khéo ăn đến lẽ sẽ chuyển biến
Sự thật chứng minh quả thật đã dùng đúng
Từ khi Hứa Lập đến tâm trạng quả thật đã khá hơn nhiều