Diễm Dao Bất Phàm - Chương 18
Hứa Lạp: “Giang cô nương cũng tính là ngoài Hầu gia đã đưa nàng Vương phủ thì…”
“Vậy thì ” Thịnh Quyết nhíu mày đôi mày kiếm sắc bén cũng theo đó nhếch lên nốt ruồi nhỏ ở đuôi lông mày của cũng theo động tác nhỏ mà kéo căng phối hợp với vẻ mặt của càng lộ vẻ tuấn
Khí thế bức tư thế của đương triều Nhiếp chính vương xứng đáng với bất kỳ lời khen ngợi tuyệt vời nào chỉ là tính tình của thực sự quá lạnh lùng bạc bẽo
Sự việc đã đến nước vẫn cho phép bất cứ ai đến gần
Người Nhạc Xương Hầu thế nhưng đã đưa con gái đến Vương phủ
Hứa Lạp biết nên gì nữa
Vương gia nhà đức mỏng mệnh cứng –( ý phúc mỏng nhưng mạng lớn thường sống cô độc) ít nữ tử thể đến gần và ở bên cạnh những thân phận thấp kém cái mệnh đó để đến gần Nhiếp chính vương còn những quý nữ môn đăng hộ đối nhiều đều chút sợ hãi Vương gia cho dù sợ hãi Vương gia nhà cũng thấy mỹ nhân phiền phức
Phải làm bây giờ
Những năm nay Vương gia vì sống cô độc đã tìm những cái cớ bao gồm nhưng giới hạn ở – vì để cho vị hoàng đế nhỏ – linh vật cát tường yên tâm cho nên cưới vợ sinh con Công việc bận rộn thời gian Mệnh cứng sợ làm lỡ dở cô nương nhà lành Tạm thời mắt…
Vất vả lắm Nhạc Xương Hầu cảm thấy Vương gia nhà khắc thê chủ động đưa con gái đến còn nể mặt Vương gia để Vương gia tiến lui đều
Vương gia biết điều như chứ
Hứa Lạp với Vương gia nhà – Ngài hãy suy nghĩ đến Giang cô nương dù thì nhiều năm như Giang cô nương là nữ tử duy nhất ngài ảnh hưởng
Phải biết rằng nữ tử bình thường cái số mệnh đó để bước Vương phủ
“Vương gia ông trời cũng hết lòng vì ngài ngài… hãy đầu cô nương nhà chúng ” Hứa Lạp khuyên nhủ “Ngài nghĩ xem Hầu gia thương con gái như cũng sợ mệnh cách của ngài ảnh hưởng đến cô nương chắc hẳn Hầu gia thưởng thức con của ngài”
“Đừng nhảm” Thịnh Quyết năng chua ngoa “Nhạc Xương Hầu chỉ là tìm một cho con gái ông vặn chọn trúng bản vương mà thôi hơn nữa là con gái ông gả đến đây bản vương cho dù cưới cũng là cưới con gái ông liên quan gì đến ông Cần sự thưởng thức của ông để làm gì”
Từ đến nay đều là Nhiếp chính vương công nhận khác thiên hạ còn đến lượt ai những lời tán thưởng với
Ngay cả tiểu hoàng đế cũng dám
Ông Nhạc Xương Hầu thì tính là gì
“Bản vương chỉ là trả ân tình của ông mà thôi” Thịnh Quyết cau mày “Những ngày bản vương bất cứ chuyện gì liên quan đến đích nữ Giang gia trừ phi nàng sắp chết nếu thì đừng đến bên tai bản vương mà thổi gió”
Hứa Lạp thôi chỉ thể cúi đầu nhận lệnh
Một mùa đông nhanh sẽ trôi qua
Thịnh Quyết nghĩ như liền cảm thấy chỉ cần nhịn một chút là thể đợi đến lúc Nhạc Xương Hầu đến đón con gái về
Đến lúc đó Vương phủ vẫn sẽ giống như đây sẽ còn chuyện phiền phức nào tự tìm đến cửa nữa
mà
Thậm chí còn đợi đến mùa đông mấy ngày sắp Tết Nhạc Xương Hầu đã dẫn theo phu nhân đến Nhiếp chính vương phủ
Thịnh Quyết cho rằng ông đến đón lập tức nhiệt tình nghênh đón
“Đi gọi thông báo một tiếng với Giang cô nương cha nàng đến đón nàng ” Thịnh Quyết vui mừng khôn xiết phất tay phân phó “Đừng vội từ từ thu dọn đúng Hứa Lạp gọi thêm mấy đến giúp một tay”
“Ấy Vương gia” Nhạc Xương Hầu vỗ vỗ cánh tay “Bản hầu đến đón Lạc Dao”
Thịnh Quyết:
Không đến đón
Còn chê ở đủ lâu Bộ dạng của trông giống như ý với con gái ông lắm
Thịnh Quyết dần dần thu ý giả vờ hỏi: “Vậy ý của Hầu gia chỉ là đến thăm con gái”
Nhạc Xương Hầu Giang Vĩnh Xuyên : “Đã lâu gặp và phu nhân đều chút nhớ con gái cho nên đành đến Vương phủ làm phiền ngài”
Thịnh Quyết: “…”
Nhớ con gái chẳng lẽ thể trực tiếp đón về
Nhất định để ở phủ bản vương mỗi lần đến đều đến làm phiền một lần
Thịnh Quyết thực sự tính tình hề bày tỏ thái độ gì thậm chí còn lơ là việc đáp lễ chỉ phất phất tay bảo Hứa Lạp gọi
Mẹ của Giang Lạc Dao – Vương phu nhân hỏi : “Khoảng thời gian Lạc Dao nhà chúng ở Vương phủ gây phiền phức gì cho Vương gia chứ”
Không
Cho dù Thịnh Quyết cũng lười hỏi han thậm chí còn gặp Giang Lạc Dao mấy lần phàm là chuyện gì đều là Hứa Lạp quản
“Không ” Giọng điệu Thịnh Quyết lạnh nhạt “Lệnh ái tính tình ngoan ngoãn hề gây chuyện”