Diễm Dao Bất Phàm - Chương 179
Giả vờ đến mức suýt nữa giữ nữa
Giang Lạc Dao hàng loạt động tác nhanh nhẹn của làm cho giật suýt nữa thì nghĩ hoa mắt
Sao nàng đột nhiên cảm thấy chút giả tạo Dược tính thật sự phát tác
Hắn sẽ … đang lừa đấy chứ
kịp để nàng suy nghĩ sâu xa hơn Thịnh Quyết đã chủ động quấn lấy nàng
Hắn : “Lạc Dao đừng chê bản vương phát sốt…”
Giọng càng lúc càng nhỏ nửa câu gần như chỉ còn là tiếng thở khe khẽ Giang Lạc Dao rõ chỉ thể cúi ghé tai gần để kỹ hơn
Sau đó nàng đã nào đó khống chế
Giang Lạc Dao: “…”
Thịnh Quyết cuối cùng cũng xé bỏ lớp vỏ bọc giả tạo lộ tâm tư đen tối bên trong khẽ thổi khí bên tai nàng xoa nắn bàn tay nhỏ bé của nàng thì thầm: “Nóng lên mới thoải mái”
Nói xong vui vẻ ôm nàng lòng bế nàng trong giường tiếp tục trêu chọc
·
Ngày hôm tất cả mệt mỏi và uể oải do hàn chứng mang đều theo lớp mồ hôi mỏng ban đêm mà tiêu tan hết
Thịnh Quyết cảm thấy bao giờ thoải mái dễ chịu như
Toàn thân tràn đầy tinh thần mỗi nơi đều toát lên vẻ vui mừng dậy sớm tỉ mỉ thay quần áo chỉnh tề đó mới đến bên giường nàng
– Giang Lạc Dao hành hạ cả đêm giờ vẫn tỉnh
Thịnh Quyết hài lòng cúi xuống véo véo má nàng càng càng thấy yêu thích
Chỉ đơn giản chạm khiến lòng ngứa ngáy nhân lúc nàng ngủ say bắt nạt nàng thêm chút nữa sờ sờ mặt hoặc véo véo má hôn hôn cằm chẳng hạn…
Giang Lạc Dao trong mơ trút giận vì đánh thức hờn dỗi hất tay đang quấy rối tức giận xoay ngủ tiếp
Thịnh Quyết thấy đánh thức nàng thật nên mới thôi
Tính ngày tháng thời gian bệnh hình như từng cùng nàng về Hầu phủ hồi môn
Thịnh Quyết nghĩ như định đợi Giang Lạc Dao tỉnh bàn bạc chuyện với nàng tìm thời gian về Hầu phủ một chuyến
Theo tục lệ của triều đại là về Hầu phủ cùng nàng trong mấy ngày khi thành thân biết hôm nay thì tính là muộn …
Đang lúc suy tư đột nhiên thấy trong phủ thêm một trận ồn ào hình như xông
Thật sự dám ngang nhiên xông Vương phủ
Lính canh bên ngoài làm ăn kiểu gì chặn
Thịnh Quyết theo bản năng lộ chút hung dữ đáy mắt bỗng dưng nổi lên vẻ tàn nhẫn giống như đây đầu ngoài đầy sắc bén
Cách cửa sổ đương nhiên thấy gì
ảnh hưởng đến việc liếc mắt ngoài xem xem là ai to gan như …
“Vương gia nhà các ngươi thế nào Sao chẳng động tĩnh gì Xem xem cái hợp lý khi cưới con gái bổn Hầu như hát khi thành thân liền quên luôn nhạc phụ là ai…”
Thịnh Quyết: “…”
Ngay lập tức ánh mắt sắc bén của liền tan biến thậm chí còn chút hoảng hốt luống cuống
Có lẽ là do nhiều buổi sáng thức dậy khi qua đêm cùng nàng đều từng Nhạc Xương Hầu bắt gặp mắng té tát cho nên khi biết ngoài là Nhạc Xương Hầu bỗng dưng kịp phản ứng theo bản năng bỏ chạy khỏi nơi giống như đây
Mở cửa bước xoay bỏ chạy…
Làm một mạch
Ngay đó đột nhiên dừng bước nhớ một chuyện
Không đúng bây giờ tại thể quang minh chính đại khỏi phòng nàng Nàng đã thành thân với nàng là thê tử cưới hỏi đàng hoàng cho dù sáng sớm khỏi phòng nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý
Thịnh Quyết: “…”
Phía giọng u ám của Nhạc Xương Hầu vang lên: “Ồ Vương gia đây là làm đã thành thân còn giống như gian phu bắt tại trận chột thế”
Thịnh Quyết đầu lạnh lùng phản bác: “Còn tại nhạc phụ đại nhân của đây ngài ít lần đến bắt khiến kịp thay đổi suy nghĩ… Hơn nữa ngài sáng sớm đến Vương phủ giục giã gấp gáp như là chuyện gì gấp ”
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt : “Ngươi còn mặt mũi mà ”
Thịnh Quyết: “Bản vương làm ”
Nhạc Xương Hầu: “Hạn hồi môn sắp hết hai đứa các ngươi làm mãi về Hầu phủ Ngay cả tin tức cũng coi nhạc phụ gì ”
Thịnh Quyết im lặng một lúc bừng tỉnh đại ngộ
– Thì Giang Lạc Dao hề cho Hầu phủ biết chuyện bệnh
Nàng sợ Nhạc Xương Hầu suy nghĩ nhiều để quan hệ giữa và Hầu gia cho nên mới thật là vì bệnh
Dù cho dù nàng thật lý do Nhạc Xương Hầu cũng thể cho rằng – là cố ý nể mặt ông mới kiếm đại một lý do qua loa như
Sao thể như chứ
Trước khi thành thân Thịnh Quyết cũng đã từng tâm sự với Nhạc Xương Hầu hai đã bàn bạc rõ ràng mọi chuyện liên quan đến Lạc Dao ông cũng biết thể sẽ ảnh hưởng gì vì việc thành thân
Cho nên cho dù với Nhạc Xương Hầu là bệnh Nhạc Xương Hầu cũng nhất định sẽ suy nghĩ lung tung gì khác
Giống như bây giờ mặc dù ông hùng hùng hổ hổ xông tới cửa nhưng bản chất vẫn là xem khỏe
Hai giống như đây đấu khẩu vài hiệp cuối cùng mới chịu yên lặng