Diễm Dao Bất Phàm - Chương 178
Sau ngày hôm đó thân thể nàng như đánh chỗ nào cũng đau đường cũng thể nhanh
Tất cả mọi chuyện đều tại thứ thuốc hiệu quả tuyệt vời
Vậy mà Còn dám bỏ nữa
Lại còn ngay mặt
Da đầu Giang Lạc Dao tê rần vội vàng lo lắng ngăn cản
Mà Thịnh Quyết khi bại lộ thấy nàng đến ngăn cản cũng vội vàng luống cuống đổ hết đường bột trong
Đổ xong vẫn xong sợ Giang Lạc Dao sai hâm nóng cho một bát thuốc mới liền bưng bát lên uống một hết sạch
Giang Lạc Dao: “…”
Thịnh Quyết: “…”
Hai Thịnh Quyết dần dần dám nàng nữa nhỏ giọng : “Uống thì uống Lạc Dao thể truy cứu bản vương nữa ”
【Tác giả lời 】
Đến muộn (lý lẽ chính đáng nhưng vẫn hùng hồn)
Chuyện nàng thể truy cứu
Giang Lạc Dao im lặng hồi lâu mới dùng ánh mắt chút bất đắc dĩ
Người giỏi nhất là làm nũng lừa gạt Giang Lạc Dao thầm nghĩ làm thể thản nhiên cầu xin nàng làm chuyện như
Đôi mắt thâm tình của Thịnh Quyết hề che giấu tình ý khi chuyện với nàng giọng nhỏ nhẹ giống như cố ý học theo cách nàng chuyện giống như đang cố gắng học làm một ôn nhu hiền lành
Chàng nắm tay nàng kéo nàng đến gần trong gang tấc hai tay ôm lấy vòng eo thon thả của nàng mặc kệ mà dựa lòng nàng
Chàng yên lặng dựa nàng cố gắng kìm nén tình yêu mãnh liệt đang cuộn trào trong lòng
Giang Lạc Dao ôm chặt eo tranh luận với bệnh bèn thở dài buông tay vuốt ve tóc
Mái tóc đen nhánh sờ trơn mượt lạnh lẽo cúi đầu xuống cũng dính bụi bẩn cũng rối gãy rụng
Giang Lạc Dao chút thất thần nghĩ – nếu con với chắc cũng sẽ mái tóc thế dung mạo tuyệt trần như
“Phu quân vẫn khỏi hẳn thể màng đến thân thể như chứ” Giang Lạc Dao mặc kệ ôm giọng điệu dần mềm xuống như đang dỗ dành “Tuy rằng dược phấn hiệu quả nhanh nhưng cũng coi như là thuốc mạnh nếu dùng thường ngày thì Lần lần còn đang bệnh dám trực tiếp trộn dược phấn thuốc uống Lỡ hai loại thuốc xung khắc với thì Chàng nghĩ tới ”
Thịnh Quyết:
Dược phấn gì
Hắn theo bản năng nghi hoặc ngẩng đầu nàng từ một góc độ ngước lên thấy chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo của nàng và hàng mi dài cong vút… Từ góc độ nàng cũng thật xinh tuyệt trần
Hắn tạm thời gạt bỏ nghi hoặc trong lòng vội vàng đặt một nụ hôn lên cổ nàng đó mới bắt đầu nhớ những lời nàng
– Dược phấn mà nàng là đường cát mà đã vội vàng đổ
Thì … nàng hiểu lầm
Ánh mắt Thịnh Quyết dần trở nên sâu thẳm đôi mắt nheo lộ vẻ tham vọng và dục vọng chiếm hữu
Hắn dứt khoát thừa nhận – Phải dược tính mạnh hiệu quả cũng nhanh đã bắt đầu nhịn đau
“Sau làm chuyện như nữa” Giang Lạc Dao tức giận bất lực chỉ thể thương lượng với “Nếu thẳng cũng là thể thông cảm cân nhắc Không thể giống như hôm nay mặt mà tự hạ dược như hại thân thể”
Thịnh Quyết lần nhất định sẽ làm nữa
Nói xong nhíu mày cố ý làm vẻ mặt e thẹn khó chịu hàng mi chớp chớp đầy tình cảm xin nàng đồng ý: “Xin Lạc Dao bây giờ dược tính phát tác … khó chịu”
Chắc chắn nàng sẽ nỡ thấy khó chịu
Thịnh Quyết diễn đạt như thể hôm nay nàng thì thể sống nổi bộ dạng đáng thương sắp đến nơi dung mạo vốn lạnh lùng diễn vẻ yếu đuối mỏng manh
Thịnh Quyết thích thú với chuyện giống như là một đóa bạch liên cố tỏ mạnh mẽ ngoài miệng bảo nàng đừng quan tâm nữa nhưng thực chất ba câu rời khỏi việc dụ dỗ từng chữ từng âm đều đang câu dẫn nàng chủ động
Cuối cùng thấy nàng bắt đầu do dự Thịnh Quyết liền ôm chầm lấy nàng giọng thở gấp gáp gọi tên nàng: “Lạc Dao… Bản vương khó chịu khó chịu… Có phát sốt cảm thấy thân nóng rực như giống như sắp bốc cháy”
Giang Lạc Dao sờ trán – nóng
Vậy hàn chứng tái phát mà là dược phấn phát tác
Giang Lạc Dao nghĩ nghĩ hình như đúng là đã đến lúc phát tác dù đêm động phòng hoa chúc ngày đó cũng gần như là thời gian mới phát tác
“Đừng lo lắng ở đây” Giang Lạc Dao ôn nhu an ủi đồng thời cố gắng đỡ dìu đến giường “Không phát sốt do bệnh đừng sợ chỉ là dược tính phát tác nên mới cảm thấy nóng thôi”