Diễm Dao Bất Phàm - Chương 176
Hắn ý hối hận lùi bước chỉ kinh ngạc vì sự thẳng thắn quá mức của Nhạc Xương Hầu
“Vẫn mong Vương gia suy nghĩ kỹ càng nếu lúc hối hận vẫn còn kịp” Trên mặt Nhạc Xương Hầu mang theo vẻ u sầu nếp nhăn hằn sâu trán “Chuyện hệ trọng nếu Vương gia trách tội thì hãy trách lúc tự ý đưa Dao Dao đến phủ”
“Chuyện kiêng kỵ như Hầu gia mà cũng bằng lòng thật” Thịnh Quyết đưa tay đỡ Nhạc Xương Hầu đang chủ động nhận ánh mắt phức tạp “Ông đã thành tâm thành ý thổ lộ hết với thể trách tội ông ”
Dù chuyện cũng coi là một chuyện trái với ý trời Nhạc Xương Hầu thể tự thừa nhận lầm lúc đã là can đảm
Thịnh Quyết tâm trạng phức tạp ông thầm nghĩ – Ông sợ nổi giận trị tội ông
Nếu đổi là khác hôm nay Nhạc Xương Hầu e là thể mạng rời
Thịnh Quyết vài chuyện cứ giấu diếm cũng Nhạc Xương Hầu ông cứ lừa dối coi như chuyện tồn tại cũng tránh nguy cơ mất mạng
Nhạc Xương Hầu: “Ta cả đời ngay thẳng a dua chuyện duy nhất làm trái với lương tâm chính là liên quan đến Dao Dao… Ta lúc bằng lòng theo Vương gia triều đình chính là vì tin tưởng nhân phẩm của Vương gia biết rằng dù Vương gia tức giận vì chuyện cũng chỉ nhắm một mà liên lụy đến Dao Dao”
Vì yêu Giang Lạc Dao nên Thịnh Quyết cũng cảm thấy tức giận càng cảm thấy chuyện là lừa dối quá đáng
Cũng chính vì yêu thương nên còn ngược cảm ơn Nhạc Xương Hầu
“May mà Hầu gia đã đưa Dao Dao đến Vương phủ nếu Hầu gia sắp xếp e là căn bản sẽ gặp Dao Dao càng khó kết duyên với nàng thể sẽ cô độc cả đời” Thịnh Quyết trách ông mà trong thời gian tiếp theo còn hỏi kỹ về chuyện của Giang Lạc Dao hỏi chi tiết một chút để giúp nàng tìm cách hóa giải
Cuối cùng và Nhạc Xương Hầu đến một kết luận
—— Chắc là khi thành thân sẽ nữa
Giống như tục lệ trong dân gian dùng chuyện vui hai kết hợp áp chế kiếp nạn trong mệnh cách
“Không mệnh cứng lắm đến mức tổn hại” Thịnh Quyết để tâm an ủi đối phương “Nếu thật sự khắc chế cũng chuyện gì lớn chịu đựng qua là ”
Nhạc Xương Hầu kinh ngạc ngẩng đầu ngờ “ quan tâm” mà thật sự làm thản nhiên như
Thịnh Quyết tiến lên vỗ vai Nhạc Xương Hầu bảo ông thu ánh mắt kinh ngạc đó: “Ta thật lòng yêu Giang Lạc Dao giả vờ nên chuyện mệnh cách bằng lòng gánh chịu dù gặp chút sóng gió cũng nguyện ý chịu đựng”
Có lẽ
Có lẽ lần cảm lạnh chính là “báo ứng khắc chế” đã dự đoán đó
Thịnh Quyết khỏi mừng thầm – Biết ngay là cô độc như sẽ thuận buồm xuôi gió mà thương chút “trừng phạt” vẫn vui lòng chịu đựng Hơn nữa chỉ là một trận cảm lạnh thôi mà chịu đựng qua là đối với căn bản chuyện gì lớn
Nghĩ đến đây Thịnh Quyết nhớ đến lần đầu gặp nàng
Ngày đầu tiên nàng đến phủ đã cảm lạnh vì cũng là nửa đêm sốt cao khiến sợ hãi vội vàng đến Ninh Tử Hiên thăm nàng
May thay ngay khi rời nàng nhanh chóng khỏi bệnh mà cần dùng thuốc
Cơn phong hàn kèm sốt đó đã chuyển sang xem như là một “món quà gặp mặt” trong lần đầu gặp gỡ
Lần đầu gặp gỡ là một trận phong hàn
Kết duyên là một trận phong hàn y như đúc
Sự đời tuy là vô thường nhưng những chuyện đã sớm định sẵn những cái giá trả
Thịnh Quyết dù đang ốm nhưng trong lòng vẫn tràn đầy vui sướng nghĩ – nàng quả thật lương thiện cho dù đến để khắc chế cũng dùng cách ôn nhu như
Còn nỗi khổ trong mười lăm năm khi gặp nàng đã luôn chịu đựng
Không thể giống như những tiểu thư khuê các khác ngoài vui chơi càng thể tham gia những bữa tiệc náo nhiệt gặp gỡ những công tử thế gia trong kinh thành…
Giống như một đóa hoa còn e ấp chăm sóc cẩn thận trong Hầu phủ mười lăm năm từng để lộ vẻ của bên ngoài cho đến ngày hoa nở Nhạc Xương Hầu nén lòng nỡ gả đến bên tất cả vẻ tất cả sự tĩnh lặng từ nay về đều dành cho một ngắm
Chuyện dường như là một cuộc gặp gỡ
Một cuộc gặp gỡ long trọng kéo dài hơn mười năm trời cao sắp đặt
Cái gọi là trời sinh một cặp tất cả đều trùng hợp ngẫu nhiên như là sự tính toán tỉ mỉ của ông trời
Cứ nghĩ mãi Thịnh Quyết lẽ là do sốt đến hồ đồ trong khoảnh khắc hàng mi rũ xuống như trải qua bao nhiêu năm thăng trầm của cuộc đời chỉ trong nháy mắt biết bao nhiêu chuyện phức tạp lướt qua tâm trí muôn vàn cảm xúc dâng trào
Lờ mờ ý thức mơ hồ nghĩ làm mới xứng đáng với sự chờ đợi hơn mười năm của nàng đối xử với nàng như thế nào mới đáng giá
“…Ngoan ngoãn xuống”
Âm thanh bên tai trở Thịnh Quyết thấy nàng xuống
“Vừa còn đây khỏe mạnh đột nhiên ngất xỉu thể trì hoãn thêm nữa mau mời lang trung đến đúng bà vú ở trong phủ tiên mời bà vú đến xem mạch cho Vương gia” Giang Lạc Dao với Hứa Lập “Trong phòng đốt thêm lửa lên cảm lạnh luôn cảm thấy lạnh thêm cho Vương gia ít chăn mệm đắp cho kín…”