Diễm Dao Bất Phàm - Chương 173
Hắn đôi mắt ngập tràn buồn ngủ của nàng khỏi mềm lòng nhất thời giữ vững giới hạn liền đồng ý cho nàng ngủ một chút bản thân sẽ nhỏ tiếng một chút cố gắng làm phiền nàng ngủ
Giang Lạc Dao còn sức gật đầu lưng để ý đến nữa
Thịnh Quyết: “…”
Chỉ trong chốc lát lập tức hối hận
Sao bản thân mềm lòng chứ
Dược tính vẫn hết
“Lạc Dao…” Thịnh Quyết miệt mài trêu chọc nàng đồng thời gọi nàng tỉnh dậy
Nửa canh giờ vẫn hăng hái như cũ Giang Lạc Dao cuối cùng cũng đánh thức
Cơn giận khi đánh thức là thể tránh khỏi
Thịnh Quyết kéo hai mắt cá chân của nàng lý lẽ với nàng cố gắng xoa dịu cơn giận : “Lạc Dao bản vương — đau”
Giang Lạc Dao và cả hai đều thấy vẻ bất lực mặt đối phương
Giang Lạc Dao: “…”
Không nên đổ cả hai gói
Không đúng
Không nên đổ mới
Nàng lay chuyển cũng đau lòng khó chịu chỉ đành thỏa hiệp
Đồng thời đặt một quy tắc cho — hoặc là đừng ngủ hoặc là đừng đánh thức giữa chừng
Thịnh Quyết xong nghiêm túc gật đầu: “Bản vương đáp ứng nàng”
Điều thứ hai chút khó điều thứ nhất vẫn dễ dàng
Nghĩ đến lúc Giang Lạc Dao đến vương phủ thường xuyên vì bận rộn chính sự cả đêm ngủ
Cũng chuyện gì khó khăn
Thịnh Quyết dùng hành động thực tế để thực hiện lời hứa ngay đêm nay coi như là thực hiện lời hứa thứ nhất mà khi Giang Lạc Dao một lần nữa buồn ngủ phối hợp cũng hết cách chỉ thể tạm thời nghỉ ngơi một chút xem thể dựa ý chí kiên cường để áp chế dược tính
Hiển nhiên thể
Thịnh Quyết: “…”
Hối hận
Trên đời ai hối hận hơn
Ban đầu nên lừa nàng tại cố ý giả vờ bản thân chứ kết quả bây giờ thì tự làm tự chịu
Thịnh Quyết chút tuyệt vọng bản thân một lần nữa phấn chấn nhất thời biết nên gì
Quay đầu phía đã ngủ say
Thịnh Quyết: “…”
Chẳng lẽ trời sáng vẫn còn một ở đây giãy giụa
Ban đầu Thịnh Quyết định nhịn nhưng nhịn một lúc phát hiện chỉ như bản thân còn sẽ khó chịu càng khó chịu càng nhịn càng nhịn càng khó chịu hơn
Hắn vẫn cảm thấy nên thử lần nữa nếu hôm nay chọc giận Lạc Dao mấy ngày nay e là sẽ đuổi ngoài ngủ riêng
Chi bằng một lần khuất phục đến nơi đến chốn nếu chỗ nào để lý lẽ
Suy nghĩ miên man hồi lâu Thịnh Quyết vô liêm sỉ nghĩ một chiêu trò xa
Hắn đột nhiên nhớ ở Quảng Hoa điện Lạc Dao eo nàng sợ nhột chạm là Chi bằng dùng chiêu để đánh thức nàng biết nàng sẽ buồn ngủ nữa
Thật sự còn cách nào khác Thịnh Quyết đành xoay thử chạm eo nàng — nơi nàng sợ nhột nhất
“Nhột…”
Giang Lạc Dao lẩm bẩm một câu trong mơ ngay đó một trận ngứa ngáy đủ để nàng cảm thấy kinh hãi dâng lên nhỏ li ti lập tức gọi hồn phách nàng trở về đồng thời cũng rút cạn sức lực thân nàng
Nàng mệt mỏi rã rời đang định chống khuỷu tay dậy xem tình hình thế nào kết quả một đôi tay mạnh mẽ khống chế
Giang Lạc Dao:
Nàng khó hiểu đầu bắt gặp một đôi mắt đang kìm nén
Tình ý quấn quýt trong đáy mắt như bão táp sắp đến
Thịnh Quyết trầm giọng hỏi han nàng đó hỏi nàng đã tỉnh ngủ giúp giải quyết chuyện quan trọng nhất hiện tại
Giang Lạc Dao: “…”
Giang Lạc Dao còn thể làm gì khác chỉ đành chiều theo ý
Nàng xua tan cơn buồn ngủ thẳng dậy một chút dụi dụi mắt
— Lúc Thịnh Quyết đang đen mặt xếp bằng mép giường hai tay chống gối tư thế trông vẻ oai phong lẫm liệt nhưng thực tế thêm nhiều nguyên nhân khó nên lời
Hắn thể khép chân vì gì cả chỉ là do hai gói thuốc bột
Giang Lạc Dao im lặng
Đối phương chỉ khoác một chiếc áo lụa mỏng vai một mép giường buồn bã Giang Lạc Dao cúi đầu xuống liền biết là ý gì cũng nhịn
“Sau đừng uống thuốc bổ nữa thuốc bột cũng đừng dùng nữa” Giang Lạc Dao cũng bên cạnh mũi chân chạm đất đối phương một tay ôm lấy nâng niu đặt lòng
Thịnh Quyết thở dài giọng chút trầm thấp rõ ràng vẫn còn nguôi giận thậm chí chút cảm giác mệt mỏi nào: “Dưới đất lạnh đừng dẫm lên”
“Ừm” Giang Lạc Dao ép xoay nửa vòng đối phương kéo gần hơn một chút dựa lòng với tư thế che chở “Phu quân cũng mặc thêm quần áo kẻo mùa đông cảm lạnh”
Nói xong nàng đưa tay giúp chỉnh quần áo vai kéo cao lên một chút khi buông tay nàng vô tình chạm một mảng lạnh lẽo
Rõ ràng là cơ bắp rắn chắc khỏe mạnh nhưng lớp da thịt bên ngoài mịn màng mềm mại sờ thích Hắn lẽ đã ở tư thế lâu cho nên nàng mới sờ thấy lạnh
Giang Lạc Dao giúp ủ ấm nhưng ấm lên