Diễm Dao Bất Phàm - Chương 172
Nhớ lúc đó Giang Lạc Dao : “Phải chắc là cùng một con trùng hợp là cũng sờ con mèo trắng ”
Thịnh Quyết bản thân thêm một ngón tay : “Nếu Dao Dao thích mèo nuôi một con ở Hầu phủ”
Nghĩ đến chuyện Giang Lạc Dao liền thấy tiếc lúc nàng ôm một con mèo về Hầu phủ nuôi kết quả cha nàng nhất quyết nuôi mèo con vật nhỏ đó dễ giật cẩn thận còn thích vươn móng vuốt cào lỡ như cào rách da thì làm
Tóm cha nàng chính là thích mèo thuận mắt cũng nàng nuôi
Đây là điều duy nhất cha nàng cho phép nàng làm
Suy cho cùng vẫn là tiếc nuối
“Không đợi chúng cung thăm Thái hậu sai bắt con mèo trắng nghịch ngợm đó mang về phủ cha nàng quản nữa ” Thịnh Quyết ấn sâu một chút rút ngón tay dùng chất lỏng bôi trơn cho bản thân : “Cũng như cha nàng thích mèo trong phủ nuôi nhiều mèo cũng đỡ để cha nàng suốt ngày đến quấy rầy chúng ”
Rõ ràng là cách đây lâu còn hứa với Nhạc Xương Hầu khi thành thân với Giang Lạc Dao đối phương đến thăm Vương phủ mỗi ngày cũng sẽ tiếp đãi như thượng khách
Vừa lưng đã quên lời
Cũng bởi vì căn bản để tâm đến chuyện
Nói gì cũng chỉ là tùy tiện
Giang Lạc Dao cũng tuy hai nuôi mèo nhưng lúc tâm trí cả hai đều đặt ở mắt ai cũng để ý xem đã gì đã trò chuyện gì
Cuối cùng thấy đối phương động tĩnh Giang Lạc Dao buông tay đang che trán liếc Thịnh Quyết
Giang Lạc Dao thật sự chút ngại ngùng cũng ngờ đối phương cứ như
“Đừng …”
Thịnh Quyết lúc mới rời mắt khỏi nơi tuyệt diệu thanh tịnh đó chỉnh đốn dung mạo
Hắn sợ đè lên tóc nàng nên tiên giúp nàng vén sang một bên đó chỉnh tư thế cúi xuống vịn vai nàng đưa
Giang Lạc Dao lập tức căng cứng vai cổ trong mắt thoáng ươn ướt
Nàng từng cùng thân mật đến thế may mà lúc mọi vật đều ở gần trong tầm tay với lấy một thứ trong số đó nàng nhanh cảm nhận tình ý chân thành tha thiết của
Giống như ánh lửa rơi màn đêm trong bóng tối bừng lên một mảng pháo hoa rực rỡ
Trước mắt như thấy pháo hoa lộng lẫy vô cùng chói mắt lấp lánh từng đợt bùng nổ từng đợt choáng váng
Không biết đã qua bao lâu nàng ép sâu thêm vài phần lớp gấm vân mềm mại tránh cũng tránh ý thức chút mơ hồ
Trong lúc ý thức dần tan biến nàng nghĩ chính là thê tử của
“Lạc Dao…”
Nàng thấy gọi tên liền cố gắng về phía tay chân đều nóng ran mềm nhũn biết là do buồn ngủ vì
Phu quân của nàng thích nàng chạm gò má Giang Lạc Dao vẫn luôn chiều theo thói quen nhỏ của cho dù lúc nàng còn quan tâm đến bản thân nữa vẫn săn sóc chiều theo ý
“Lạc Dao tiên… đừng ngủ” Thịnh Quyết khó nhọc gọi tên nàng từng tiếng một thật sự còn cách nào khác tủi thân “Hai gói thuốc đó thể tạm thời nhịn cơn buồn ngủ ”
Giang Lạc Dao: “…”
hai gói cơ mà
Lúc cả hai đều hối hận chết đều trách bản thân hiểu chuyện lỗ mãng to gan đổ cả hai gói rượu
Ban đầu Thịnh Quyết lo lắng bản thân đủ cho nên mới uống hết rượu hợp cẩn hiện tại hối hận thôi
Hắn tin tưởng bản thân đủ lâu dài cần sự hỗ trợ của thuốc bột nữa
Đây là chuyện gì chứ
Hôm nay e là qua khỏi
Hắn hiện tại chút ý tứ giảm bớt nào cả…
Không thể tiếp tục như
Nói thế nào… cũng thay đổi chút tư thế chứ Chỉ một lần thôi biết Giang Lạc Dao đủ tận hứng dù cũng thể nào dập tắt
Thấy nàng sắp ngủ Thịnh Quyết nghĩ đến một chuyện càng đáng sợ hơn
— Giang Lạc Dao nàng tật khi đánh thức
Hoặc là để nàng ngủ hoặc là thể làm phiền nàng giữa chừng nếu đêm nay đuổi ngoài
Đường đường là Nhiếp chính vương đêm tân hôn đuổi ngoài thật sự sẽ mất mặt
Thịnh Quyết quyết tâm làm đến cùng thế nào cũng chịu rút lui cứ thế lay nàng tỉnh dậy dù là chuyện gì đó lung tung nhất định để nàng tỉnh táo trò chuyện cùng
Giang Lạc Dao phối hợp lắm nàng phu quân mệt