Diễm Dao Bất Phàm - Chương 171
Giang Lạc Dao nghĩ ngợi một chút thấy cũng đúng liền : “Vậy nếu … bỏ ”
Thịnh Quyết khẽ hất cằm giọng mũi nhẹ nhàng: “Hửm”
Giang Lạc Dao cũng hiểu lắm giọng cũng nhỏ theo : “Ta cũng biết”
Hai do dự cân nhắc hồi lâu nghĩ đến cuối cùng vẫn cảm thấy thể lãng phí liền bỏ một gói
Giang Lạc Dao gói thuốc còn bên cạnh thuận miệng hỏi: “Gói còn bỏ ”
Thịnh Quyết nàng cần suy nghĩ nhanh chóng lấy gói thuốc đổ chén rượu của
Giang Lạc Dao: “…”
Ý của nàng là nàng cần uống gói thuốc còn nhanh tay đổ như
Thấy nàng im lặng Thịnh Quyết giải thích: “Bản vương uống là loại thuốc mạnh biết sẽ hại thân thể lỡ như Dao Dao uống mà thấy khó chịu phu quân của nàng sẽ áy náy lắm”
Rượu cũng đã uống hai trở về bên mép giường
Giang Lạc Dao: “…”
Thịnh Quyết: “…”
Không khí tuy nhưng cả hai đều kinh nghiệm thành thân cắt ngang giờ biết nên làm thế nào nữa
Im lặng một lát Thịnh Quyết chủ động mở lời: “Rượu hợp cẩn hình như mạnh”
Giang Lạc Dao: “Ừm”
Ngẫm đúng là mạnh rượu hợp cẩn thường dùng trong hôn lễ là rượu nếp ngọt nhẹ thanh mát dễ uống thể nào mạnh
… Hầu phủ là rượu ngon nhiều là rượu lâu năm lẽ rượu hợp cẩn cũng là rượu ngon thượng hạng nên mới mạnh như
Nghĩ đến đây Giang Lạc Dao sang Thịnh Quyết: “Phu quân đừng say nhé”
Thịnh Quyết dùng ngón tay thon dài day day mi tâm : “Không dù cũng uống hai liều thuốc cho dù say cũng sẽ lỡ việc chính”
Giang Lạc Dao khéo léo nhắc nhở: “Vậy… cởi áo nghỉ ngơi thôi”
Thịnh Quyết nghiêm trang gật đầu: “Được”
Màn giường đỏ rủ xuống lả lướt Giang Lạc Dao đang định giúp cởi áo thì cần ngược còn giúp nàng gỡ bỏ mũ phượng nặng trĩu đầu cẩn thận tháo từng món trang sức trâm cài xuống
“Nặng ” Hắn hỏi: “Có đã đợi lâu ”
Giang Lạc Dao nặng lâu đây là nghi thức thông thường mỗi đôi tân lang tân nương đều làm theo đúng trình tự
Nói xong mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa xuống vai Thịnh Quyết dùng ngón tay cuốn lấy một lọn tóc đưa lên mũi ngửi hương thơm thanh khiết của mái tóc khi tắm gội phảng phất qua đầu ngón tay suýt chút nữa đã giữ
Hắn cúi đầu ngửi kỹ thở ái phả cổ nàng khiến nàng cảm thấy ngứa
“Cởi mũ cho …”
Vừa nhịn áp sát cổ nàng thử hôn lên đó bằng đôi môi lạnh lẽo khơi mào hứng thú cho đêm nay
Giang Lạc Dao nghiêng để dễ dàng hơn vịn vai cúi xuống để thể nhanh chóng giúp tháo mũ ngọc
Mũ tháo nàng nhanh chóng giúp vén tóc hai tay nâng lên cố gắng vén hết lưng … giống như một cái ôm
Thịnh Quyết nhân cơ hội hai tay ôm lấy nàng bá đạo đặt nàng xuống giường
Giang Lạc Dao kêu lên một tiếng chút bất ngờ ngã lớp chăn mềm mại
Mái tóc đen mượt như tơ trải giường nàng buông lỏng tình ý dâng trào từ đôi mắt long lanh đôi môi mềm mại khẽ hé mở tựa như son đỏ rực rỡ gọi phu quân
Thịnh Quyết run cả tay khi cởi áo
Giang Lạc Dao nhịn ngón tay thon thả đặt lên trán khẽ bật
“Không ”
Thịnh Quyết đang vội vàng cởi những nút áo phức tạp thấy nàng sợ làm hỏng bầu khí lãng mạn loay hoay mãi cuối cùng mất hết kiên nhẫn trực tiếp xé toạc quần áo
Giang Lạc Dao lúc mới ngừng
Dược tính của rượu hợp cẩn lúc nãy cuối cùng cũng phát huy tác dụng nàng chờ để mặc giúp đỡ tận mắt thấy mắt dần chuyển sang màu khác ánh mắt cũng trở nên uy nghiêm và sâu thẳm
Thuốc đã ngấm
Giang Lạc Dao trong lòng đã chuẩn sẵn sàng nên cũng thấy sợ hãi
Nhiệt độ trong màn giường dần tăng lên Giang Lạc Dao nhắm mắt tay chân đều ửng hồng má cũng ửng lên một màu phấn nhạt Lúc mở mắt lần nữa đã trần trụi đối diện với quả nhiên đúng như lời đã Thịnh Quyết phu quân của nàng dáng cao ráo tuấn tú thật sự là tả xiết
Ánh mắt xuống Giang Lạc Dao thấy vật nam tính to lớn của
Khó trách khó trách hôm đó đã làm đau lòng bàn tay nàng còn chạm chỗ da mỏng giữa ngón cái và ngón trỏ của nàng
“Phu quân” Nàng cảm thấy ngại ngùng khi im lặng liền tranh thủ lúc chuẩn chủ động mở lời trò chuyện với : “Hôm nay cung thấy một con mèo trắng chúng thể mang về phủ nuôi ”