Diễm Dao Bất Phàm - Chương 170
Trong phòng tràn ngập sắc đỏ hỉ Giang Lạc Dao khăn voan đỏ cũng là tuyệt sắc giai nhân đôi môi thoa son đỏ tươi dung nhan tĩnh lặng bấy lâu cũng là đến thoát tục như tiên vẫn là đôi mắt cực kỳ xinh sáng ngời ánh nến phản chiếu giống như bóng của ngọc bích thể thấu tận đáy lòng
Thịnh Quyết sửng sốt tuy trong lòng đã chuẩn nhưng vẫn dung nhan xinh đặc biệt của nàng làm kinh diễm
Đêm động phòng hoa chúc nàng đến mức khiến kinh tâm động phách
Hắn từng thấy nàng mặc y phục màu đỏ rực rỡ thuần túy như càng biết nàng mặc bộ hỉ phục mà thể kinh diễm đến thế
Thật may mắn cảnh tượng chỉ một thấy
Nàng từ khi cập kê đã đưa đến Nhiếp chính vương phủ của luôn bầu bạn bên lâu mà nay cuối cùng cũng như ý nguyện cưới nàng làm vợ…
Thịnh Quyết cảm thấy nửa đời cô độc chính là để chuẩn gặp nàng
Cũng may đúng lúc đến thời kỳ cường tráng nhất đủ để xứng đôi với vẻ thuần túy của nàng cũng thể cho nàng những thứ nhất đời
Thịnh Quyết trân trọng vén khăn voan của nàng lên nỡ phá vỡ sự yên tĩnh và xinh mắt vì hai ai cũng lên tiếng chỉ yên lặng
Hắn ít khi nàng từ cao xuống khi vén khăn voan lên liền xuống cùng nàng một lần nữa dựa theo quy củ nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve mái tóc đen nhánh mượt mà của nàng
Bàn tay thon dài mạnh mẽ ôn nhu đặt mái tóc đen Giang Lạc Dao ngoan ngoãn dựa lòng bàn tay nhắm mắt mặc cho nhẹ nhàng vuốt ve cũng là đang đáp sự cưng chiều của
Trái tim Thịnh Quyết một lần nữa kiềm chế mà đập thình thịch
Dưới lòng bàn tay là khuôn mặt nhỏ nhắn xinh biết bao lúc đang ngoan ngoãn dựa tâm ý phó thác tin tưởng
Thịnh Quyết cúi nhẹ nhàng ôm nàng lòng khàn giọng gọi nàng một tiếng
Sau đó liền nàng ——Phu quân canh giờ còn sớm nữa cởi áo
Thịnh Quyết như đang mỉm đôi môi mỏng ánh nến đỏ trông thật mê hoặc
Hắn chuyên chú Giang Lạc Dao ánh mắt chăm chú thâm tình
Khi chỉ còn hai liền thu vẻ ngoài cao quý lạnh lùng nét mặt giãn lúc lời nào toát lên vẻ si tình
Giang Lạc Dao khựng một chút thấy gì liền định giúp cởi áo
Nàng cũng là lần đầu tiên thấy mặc hỷ phục màu đỏ thẫm bộ hỷ phục kiểu dáng phức tạp khi mặc chỉ toát lên vẻ hỉ khí an lành mà còn tăng thêm vài phần uy nghi hòa mục làm nổi bật dung mạo đoan chính của mang khí chất cao quý của bậc đế vương
Giang Lạc Dao cẩn thận giúp cởi bỏ lớp hỷ phục ngoài cùng đang định cởi tiếp lớp bên trong thì giữ tay
Bàn tay thon dài mạnh mẽ nàng thể động đậy chỉ thể hoang mang
Thịnh Quyết khẽ nuốt nước bọt đôi mắt đào hoa cụp xuống hàng mi dày rậm che khuất thần sắc nơi đáy mắt nhẹ giọng nhắc nhở: “Dao Dao rượu hợp cẩn còn uống”
Còn rượu hợp cẩn nữa
Vừa Giang Lạc Dao thấy đã quên mất một số nghi thức nếu nhắc nhở e rằng nàng vẫn sẽ tiếp tục giúp cởi áo làm còn nhớ đến rượu hợp cẩn
Nhắc đến rượu hợp cẩn Giang Lạc Dao nhớ tới gói thuốc mà đã chuẩn
Khi hai tiến đến uống rượu hợp cẩn nàng nắm lấy gói thuốc móng tay bóng loáng khẽ ấn chặt hơn do dự nên bỏ rượu
“Đây là thần dược mà nàng đã hôm đó ” Thịnh Quyết tao nhã vén tay áo nhận lấy gói thuốc từ tay nàng mở xem xét ngẩng đầu lên hỏi: “Dao Dao thấy bản vương nên uống ”
Giang Lạc Dao ngượng ngùng
Hôm đó ở Hầu phủ nửa đêm đến tìm nàng lúc tình nồng đã thử khẽ chạm lòng bàn tay nàng biết qua bao lâu mà thể khiến chỗ da mỏng giữa ngón cái và ngón trỏ của nàng đỏ ửng lên…
Không uống thuốc thực cũng gì đáng ngại
Nàng biết đã khỏe lẽ cần nữa…
Trong lúc nàng do dự Thịnh Quyết suy nghĩ lên tiếng: “Bản vương cũng từng thân mật với nàng nhỡ đêm nay nhịn trao thân cho nàng sớm chẳng sẽ phá hỏng hứng thú của Dao Dao ”
Giang Lạc Dao chớp chớp mắt … Chẳng lẽ Vương gia cũng tự tin
Dù cũng từng làm những chuyện biết nặng nhẹ dài ngắn cũng biết thời gian cụ thể
Vậy nên sợ nàng thỏa mãn