Diễm Dao Bất Phàm - Chương 17
Nàng hiểu lầm kết hợp với lời đó nàng cho rằng Thịnh Quyết hỏi bệnh tình đã khỏi hẳn nên nàng nhón chân lên vô cùng quen thuộc và tự nhiên đưa tay dùng mu bàn tay mát lạnh áp lên trán
Thịnh Quyết chấn động trong lòng lập tức lùi nửa bước kinh ngạc cúi đầu nàng
Tim đập dữ dội như viên ngọc lăn lóc mặt đất lúc lên lúc xuống ngừng nhảy lên
Nàng …
Đột nhiên…
Giang Lạc Dao nhiều năm ốm đau thành thầy thuốc chỉ cần sờ một cái là biết trán Nhiếp chính vương nóng bỏng cơn sốt chắc là đã lui
Sốt lui bệnh cũng khỏi
Giang Lạc Dao: “Bệnh của Vương gia đã khỏi ”
”Chuyện còn cần ngươi ” Thịnh Quyết nảy sinh chút cảm xúc kỳ lạ đè nén sự kỳ lạ xuống đáy lòng cố gắng giữ bình tĩnh mắng nàng “Nữ tử nên động tay động chân như thật là thể thống gì cả”
Giang Lạc Dao hồn rụt tay cúi đầu nữa
Nàng lúc mới nhận đã hiểu lầm ý của nhưng cũng cảm thấy khó xử gì ngược vẫn như thường ngày im lặng giả vờ như chuyện do làm
Thịnh Quyết nàng làm cho rối loạn hết cả cuối cùng lúc rời bước chân chút vội vã dường như đang tháo chạy
Giọng đứt quãng của Hứa Lạp theo gió truyền đến: “Vương Vương gia trời lạnh đường trơn ngài chậm một chút…”
Mọi : “…”
Chung Nguyệt hầu hạ bên cạnh Giang Lạc Dao: “Cô nương Vương gia làm Sao đột nhiên vội vã trở về như ”
Giọng Giang Lạc Dao nhàn nhạt: “Có lẽ là sợ chậm trễ chúng chơi tuyết thôi nhân lúc trời còn sáng chúng thể chơi thêm một lát nữa”
Giang Lạc Dao cầm một chiếc khăn tay định vo một quả cầu tuyết để chơi đang lúc nàng cúi tìm một chỗ tuyết sạch sẽ thì ma ma phụ trách chăm sóc nàng đột nhiên chú ý tới
Ma ma: “Cô nương thể chạm tuyết”
Giang Lạc Dao: “…”
Ma ma: “Người mới khỏi bệnh lời một chút loại tuyết rơi khó vo thành hình tròn đến việc tay sẽ lạnh cóng còn thể nhiễm lạnh trở ”
Tâm trạng Giang Lạc Dao rõ ràng sa sút
Nàng đành buông lỏng khăn tay xoay trở về phòng
Đều tại nếu đã thể thừa dịp ma ma để ý lén chơi một lúc
Bên tâm trạng của Nhiếp chính vương Thịnh Quyết cũng lắm
Mãi cho đến khi trở về thư phòng mới bình tĩnh
Cũng biết vì lúc nãy rối bời như điều kỳ lạ nhưng biết là đã xảy vấn đề gì
Chẳng lẽ… bệnh vẫn khỏi hẳn xuất hiện chút dị thường cũng là chuyện thường tình
Hắn tự lừa dối một phen đó ép buộc bản thân tập trung công việc đang làm nghĩ đến Giang Lạc Dao nữa
Tóm cứ mặc kệ nàng xem Nhạc Xương Hầu thể yên chỉ cần Nhạc Xương Hầu yên chủ động đến đón con gái về nhà như cũng tính là thất hứa cũng coi như thuận theo tự nhiên mà trả ân tình của đối phương
Thịnh Quyết hỏi Hứa Lạp: “Ngươi xem Nhạc Xương Hầu còn bao lâu nữa sẽ đến đón con gái ông ”
Hứa Lạp ước lượng thời gian : “Ước chừng qua mùa đông Hầu gia sẽ đến đón thôi”
Thịnh Quyết ngẩng đầu: “Vì là mùa đông ”
Hứa Lạp: “Nghe Hầu gia ý tác hợp ngài và cô nương thì thời gian dài như cũng đủ để kết quả nếu qua mùa đông mà vẫn tiến triển gì Hầu gia thể sẽ đón cô nương về giống như những quý nữ khác ở Kinh thành mùa xuân năm sẽ cung tham gia một số hoạt động để cô nương gặp gỡ những nam tử khác cùng tuổi xem nào mắt …”
Thịnh Quyết chút bực bội buông bút xuống tỏ ý kiến gì
Hứa Lạp đoán ý của Vương gia nhà bèn nhân lúc chuyện phiếm thuận miệng hỏi một câu: “Vậy ý của Vương gia đối với Giang cô nương là…”
“Không ý gì” Thịnh Quyết “Đừng suy nghĩ nhiều ngươi cũng thấy nàng như đấy rõ ràng là chán ghét bản vương”
Hứa Lạp: “Sao thể chứ lão nô cảm thấy Giang cô nương ý đó nàng vẫn quan tâm Vương gia lúc khỏi cửa thậm chí còn đích thân đến thăm dò nhiệt độ của Vương gia quan tâm ngài còn sốt ”
Thịnh Quyết: “…”
Tên Hứa Lạp đúng là chỗ đau thấy đang buồn phiền vì chuyện
“Nói đến cũng lạ ngươi cũng đã theo bản vương nhiều năm như cứ luôn bênh vực nàng chẳng lẽ những năm nay ngươi đều làm việc ở phủ Nhạc Xương Hầu Con gái nhà là do ngươi lớn lên” Giọng điệu Thịnh Quyết trầm thấp rõ ràng là đang hỏi tội bây giờ đã trở cũng đến lúc lật sổ sách cũ “Vừa Giang Lạc Dao chẳng còn đỡ cho ngươi xem nàng cũng che chở cho ngươi”
Nghe thấy Nhiếp chính vương dùng giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ chuyện Hứa Lạp lập tức nghiêm như lâm đại địch vội vàng giải thích: “Lão nô vẫn luôn là của Vương phủ vẫn luôn trung thành với Vương gia thể hướng về khác chứ”