Diễm Dao Bất Phàm - Chương 169
Sự thỏa mãn và mong đợi trong lòng bao giờ sâu sắc đến
“Hứa Lạp ngày Vương phủ sẽ náo nhiệt ” Thịnh Quyết dìu về phòng “Trước bản vương cứ nghĩ Vương phủ nhiều năm sẽ tiêu điều lạnh lẽo trong phủ là cũ già chẳng chút sinh khí nào…”
Hứa Lạp tiếp lời: “Vương gia kết duyên do trời định cho dù luôn bận rộn luôn ở trong phủ cũng thể gặp Vương phi nhà ạ”
Kết duyên do trời định duyên khởi do
Sao Thịnh Quyết thể vui mừng tự tay đón nhận chuyện vui
“Vương gia phía đường khó cẩn thận bước chân” Hứa Lạp dặn dò một câu đó ngẩng đầu về phía sơn đảo thanh sắc lục giác bày trụ chỉ liếc mắt một cái liền cúi đầu cẩn thận kiên nhẫn đỡ vững Vương gia nhà “Lão nô thấy Giang cô nương đã biết nàng nhất định Vương phủ chúng ngày cũng sẽ trở thành Vương phi của ngài”
Đi một đoạn Thịnh Quyết ngẩng mắt về phía sơn đảo thanh sắc lục giác bày trụ thấy đó mà dùng hồng trù trang trí đôi chút thậm chí còn dán chữ “hỉ” tú lệ
Hắn thuận tay vuốt ve hỏi Hứa Lạp: “Sao ngươi biết Lạc Dao sẽ trở thành Vương phi của bản vương”
“Lão nô nửa đời đều hầu hạ Vương gia tự nhiên thể vài điều” Hứa Lạp ngờ Nhiếp chính vương còn truy vấn tiếp cũng úp úp mở mở đã đối phương hỏi cũng sẽ thẳng thắn “Ngày tuyết rơi hôm đó Giang cô nương biết tên hạ nhân hồ đồ nào vô ý dẫn đến thư phòng ngài chỉ liếc mắt một cái liền khiến mực nước loang tấu chương”
Hứa Lạp theo bên cạnh đối phương nhiều năm như vẫn là lần đầu tiên thấy như thế
“Đây là ngươi bậy ” Thịnh Quyết chịu thừa nhận sự thật mang theo ba phần say rượu phản bác “Chỉ là vì trong thư phòng đột nhiên khách bản vương nhất thời kịp phản ứng thôi hơn nữa lúc đó…”
Lúc đó cũng ý nghĩ gì khác
Giang Lạc Dao vẫn là bộ dáng tiểu cô nương cập kê tâm thái nàng hề thay đổi nào ngờ nàng ngày sẽ trở thành Vương phi của
“Còn nữa lão nô phát hiện Giang cô nương đôi khi giống ngài biết là cử chỉ động tác là thần thái dung mạo luôn vài phần giống nên lời” Hứa Lạp “Vương gia ngài từng trong dân gian câu ‘phu thê tướng’ chính là như thế chỉ lão nô cảm thấy cả phủ phàm là già cả đều thể tướng phu thê của ngài và Vương phi Mọi đều Giang cô nương lúc đó đến phủ chúng sợ là giữ chạy thoát đây chính là Vương phi của ngài”
Có lẽ là vì hôm nay thành thân cho nên Hứa Lạp mới câu nào câu nấy đều là lời chúc mừng Thịnh Quyết mơ hồ đoán như vẫn tránh khỏi lời làm vui vẻ
Hắn thưởng cả phủ đều thưởng lớn
Hứa Lạp vui vẻ nhận lấy phần thưởng dính đầy hỉ khí lúc đưa đến cửa phòng
Những chuyện còn đều đã chuẩn xong đưa đến nơi liền im lặng tiếng lui xuống
Để một Thịnh Quyết vẻ ngoài “bình tĩnh” ở cửa
Thịnh Quyết dường như say thêm vài phần gió bên ngoài đều ngăn cách bên ngoài giống như chìm giấc mộng êm dịu chuyện vui mắt trở nên chút chân thực trong phòng trang trí nến đỏ ánh lửa lay động giống như trái tim đang rung động tim đập nhanh vui mừng vạn phần
Trong phòng là Vương phi của Giang Lạc Dao
Thịnh Quyết nghĩ đến ngày thể cùng nàng sớm tối bên thậm chí thể nàng liền vô cùng vui sướng
Đẩy cửa bước đóng cửa xoay Thịnh Quyết cảm thấy niềm vui lớn nhất đời cũng địch lúc
Khi chậm rãi bước về phía nàng trong lòng giống như vạn con chim sẻ đang nhảy nhót bước chân rõ ràng là chậm rãi nhưng lúc đặt chân xuống giống như đạp lên tấm chăn mỏng mềm mại thậm chí biết rốt cuộc là đã qua như thế nào
Lại hồn đã xuống bên cạnh nàng
Nến đỏ lay động ánh sáng mông lung tân nương khăn voan là cô nương duy nhất đời khiến Thịnh Quyết lòng