Diễm Dao Bất Phàm - Chương 168
Nhạc Xương hầu ít khi chắn rượu cho khác tửu lượng hôm nay vì con rể khách khứa trong sảnh đường chuốc say
Cho dù suýt chút nữa say ông cũng vững nữa nhưng vẫn nhớ đến việc chắn rượu cho Nhiếp chính vương
Thịnh Quyết chỉ uống tượng trưng vài chén còn đều Nhạc Xương hầu chắn hết
Hắn nhất thời tâm trạng chút phức tạp bạc tình bạc nghĩa như hiếm khi từ Nhạc Xương hầu cảm nhận một tia ấm áp che chở
… Sau dù cũng là một nhà
Quả thật là khác biệt
Người nhà
Nhạc Xương hầu mặt chính là nhạc phụ của
Thịnh Quyết trầm tĩnh nếm trải tình huống một lần nữa đột nhiên trong lòng dâng lên một loại cảm xúc sum vầy náo nhiệt của thế gian nhà thê tử khách quý đầy nhà xe ngựa tấp nập
Người như mà một ngày thể thấy cảnh tượng phúc lạc viên mãn như
Mà tất cả những điều đều là do Nhạc Xương hầu mắt mang đến cho
Thịnh Quyết bỗng nhiên cảm thấy xúc động vui mừng hiếm khi quan tâm đỡ lấy đối phương: “Say rượu hại thân hầu gia cần gắng gượng”
Nói xong tùy ý giơ tay lên làm một động tác giống như phủi tay
Ngay lập tức những vị khách đang tiến lên kính rượu đều biết ý lui xuống
Trước mặt Nhạc Xương hầu còn ai nhưng do say rượu vẫn cảm giác “đối ảnh thành ba ” ông nâng chén hướng về bóng tồn tại quát: “Lại đây Đều đây Bản hầu uống với các ngươi đừng chuốc thể say…”
Rõ ràng là chính ông đang say
Thịnh Quyết bộ dạng say rượu của ông nhất thời cũng biết rốt cuộc đối phương là vui buồn rõ ràng là đang uống rượu mừng từng chén một nhưng một loại khí thế mượn rượu giải sầu
Giống như ông là gả con gái mà là đang con gái chịu khổ
Thịnh Quyết chỉ đành cam kết bên tai ông: “Hầu gia bản vương xin thề bằng tính mạng và gia sản đời kiếp sẽ đối xử thật với nàng ngài cứ yên tâm đây là gả con gái xa Hầu phủ cách Vương phủ chỉ nửa khắc bộ nếu ngài cảm thấy yên tâm thể đến thăm mỗi ngày chỉ cần ngài đến chính là thượng khách của Vương phủ ”
Người say rượu dường như đã hiểu cũng thể là rượu làm cho mê man Nhạc Xương hầu hiếm khi yên tĩnh một lúc nghiêng đầu ánh mắt mông lung và mơ màng ợ rượu một cái
Thịnh Quyết bất đắc dĩ ông một tiếng phân phó thuộc hạ: “Đỡ hầu gia nghỉ ngơi Hứa Lạp bảo nấu chút canh giải rượu”
Có lẽ là ba chữ “ nghỉ ngơi” đã đánh thức Nhạc Xương hầu Nhạc Xương hầu lập tức lấy tinh thần giống như con diều giấy vô tình rơi thẳng từ trời xuống rõ ràng cũng vững nữa nhưng vẫn kiên trì tại chỗ xoay một cái loạng choạng đẩy tay đỡ ông : “Không … Bản hầu các ngươi sẽ cùng xông lên chuốc … chuốc Thịnh Quyết ”
Thịnh Quyết giảng đạo lý với ông: “Yên tâm rượu đều ngài chắn hết sẽ ai chuốc bản vương nữa”
Nhạc Xương hầu thổi râu trừng mắt : “Nói bậy Sẽ ”
Thấy thể lý Thịnh Quyết đành tùy tiện kéo một vị khách gần đó đối phương phối hợp diễn một chút nhấc cằm lên đang định hiệu cho đối phương bày tỏ thái độ ai ngờ Nhạc Xương hầu nhanh tay lẹ mắt nhận chén rượu của đối phương
Thịnh Quyết đang tỉnh táo giơ tay ngăn nhận lấy chén rượu đó mặt Nhạc Xương hầu uống cạn
Lật ngược chén rượu còn một giọt nào
“Ngài xem bản vương sẽ say” Thịnh Quyết khuyên ông cũng chỉ thể làm thậm chí còn dùng cách cũ “phản kỳ đạo nhi hành chi” cố ý chọc giận Nhạc Xương hầu e rằng mới thể đạt mục đích vì khi uống rượu xong liền “Nếu ngài nghỉ ngơi bản vương sẽ cứ uống mãi uống đến say mới thôi để ngài uổng công vô ích chắn rượu cho nhiều như ”
Nhạc Xương hầu: “…”
Cho dù say đến mức hình thù gì nhưng ông vẫn chọc tức
“Ngươi ngươi ngươi…” Nhạc Xương hầu “ngươi” nửa ngày “ngươi” cái gì chỉ thể thở dài lắc đầu vẻ mặt bất đắc dĩ: “Không tửu lượng thì đừng cố mau tìm Lạc Dao đừng say ở chỗ lỡ mất chuyện chính thì còn làm bản hầu mất mặt”
Thịnh Quyết: “…”
Đối phương khi say rượu bướng bỉnh lý lẽ chuyện cũng lưu loát nữa mắng vẫn lão luyện cay nghiệt như
Lúc Nhạc Xương hầu dìu xuống vẫn kiên cường duỗi mấy ngón tay chỉ mọi đừng chuốc rượu con rể nhà ông
“Thịnh Quyết Đừng say Đừng để Lạc Dao đợi lâu quá…”
Lời dặn dò đó kéo dài lâu quanh quẩn bên tai Thịnh Quyết
Hắn xoa trán thân hình lảo đảo đột nhiên ý thức hình như thật sự chút say
Hứa Lạp nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hạ giọng quan tâm : “Lão nô đỡ vương gia tìm vương phi”
Vương phi
Thịnh Quyết tuy là chút say nhưng thấy xưng hô lập tức theo bản năng nở nụ