Diễm Dao Bất Phàm - Chương 167
Haizz
Nhạc Xương hầu nghiêm mặt suy nghĩ một hồi vẫn nghĩ nên gì với
Muốn bắt bẻ chút nỡ Thương hại cảm thấy chút đáng đời
Cuối cùng Nhạc Xương hầu thực sự còn gì để chỉ thể chống nạnh cố tỏ nghiêm khắc uy hiếp : “Sau khi thành thân thì đối xử với Lạc Dao một chút nếu bản hầu sẽ cho ngươi mặt”
Thịnh Quyết cố ý trêu chọc ông một câu: “Đó là điều đương nhiên dù bản vương cũng đã trải qua muôn vàn khó khăn mới từ tay hầu gia đón Lạc Dao về nhất định sẽ đối xử với nàng”
Nhạc Xương hầu hừ một tiếng nữa
“Nói cho cùng vẫn cảm tạ hầu gia ngài” Thịnh Quyết xong chuyện chính rảnh rỗi tâm tình thoải mái liền lộ vài phần kiêu ngạo tự phụ Khóe miệng nở nụ ánh mắt hạ thấp xuống “Bản vương từng để tâm đến việc kết duyên cùng ai nếu ngày đó hầu gia chủ động đưa Lạc Dao đến vương phủ bản vương cũng sẽ sinh những tâm tư càng biết Lạc Dao vương gia yêu thương từ nhỏ như khiến bản vương khi ôm nàng trong lòng biết trong lòng thỏa mãn đến mức nào”
Nhạc Xương hầu: “…”
Quả nhiên thể chuyện tử tế với hai câu nếu một ngày chọc tức sẽ thở
Thấy hai bọn họ cũng đã xong Giang Lạc Dao cuối cùng mới tiến lên chuẩn dẫn hai vị về dùng bữa
“Ăn cái gì Ngày mai là thành thân là tân lang chẳng lẽ cần nghiêm túc về phủ chuẩn ” Nhạc Xương hầu vẻ mặt bực bội chỉ thiếu nước trực tiếp với đối phương cút cút cút đừng ăn nữa
Thịnh Quyết cũng tức giận càng thấy đối phương tức giận ngược càng thoải mái
—— Trên đời hiếm tự xưng là trưởng bối đến quan tâm trách cứ như sinh trong hoàng tộc khi nắm quyền thì cha mẹ đã mất sự náo nhiệt và vui vẻ của thường ít khi trải nghiệm May mắn thay giờ đây cưới Giang Lạc Dao cả đời sẽ còn cô độc nữa cũng thể thực hiện ước nguyện gia đình sum vầy hạnh phúc của thường
Nhìn thấy Giang Lạc Dao đến gần dường như chỉ khẽ giơ tay lên Thịnh Quyết liền theo bản năng cúi đầu đến gần nàng
Giống như… thấy vẫy tay liền chủ động đưa đầu đến gần lòng bàn tay như một chú chó trung thành
Giang Lạc Dao bật
Nàng chỉ tiện tay giúp chỉnh nếp gấp cổ áo kết quả còn chạm y phục đã đối phương chủ động đưa đến để nàng chạm
Vì nàng liền từ bỏ ý định giúp chỉnh cổ áo chuyển sang vuốt ve gò má là một cử chỉ yêu thương vô cùng dịu dàng
Nàng dỗ dành: “Được cha còn ở đây cũng biết hổ”
Nhạc Xương hầu lạnh lùng trừng mắt Thịnh Quyết “ biết hổ” đó đầu giọng điệu cứng nhắc chút cố ý trêu chọc tiểu bối: “Hai còn biết ở đây còn tưởng rằng hai để mắt làm trời làm đất ”
Giang Lạc Dao kéo : “Mau với cha—— con sai ”
Thịnh Quyết ngắn gọn sợ đối phương thấy: “ ”
Giang Lạc Dao kiên nhẫn dạy giống như đang dạy trẻ con tập cố ý kéo dài giọng: “Không đúng nên là sai————”
Thịnh Quyết cố ý tình nguyện học theo nàng: “————”
Giang Lạc Dao chằm chằm mắt khi bốn mắt trong mắt nàng mang theo ý : “ là——sai————”
Hai xin đều đồng loạt Nhạc Xương hầu lấy một cái
Ngay cả liếc mắt cũng
Rõ ràng là đang xin nhưng Nhạc Xương hầu hề đối xử tử tế thậm chí còn vẻ đáng thương đôi vợ chồng trẻ lạnh nhạt ông nhịn nổi nữa liền phất tay áo bỏ còn để một câu: “Hai sai là sai”
Nhân lúc ông xa Thịnh Quyết khôi phục âm lượng ban đầu lên tiếng nhưng dùng giọng điệu nhỏ mách lẻo với Giang Lạc Dao: “Lạc Dao nàng xem cha nàng kìa bản vương đã xin là ông chịu bỏ qua”
Nhạc Xương hầu đang vài bước thì tức giận dừng kiên cường đầu
Cuối cùng ông nhịn xuống cơn tức bất đắc dĩ về phòng
【Tác giả lời 】
Nhiếp chính vương: Cảm ơn nhạc phụ đã ban tặng (jpg hoa hồngjpg)