Diễm Dao Bất Phàm - Chương 166
“Sao họ còn ở ngoài ” Vương phu nhân hỏi Giang Lạc Dao “Phụ thân con chẳng lẽ đuổi đã đến đột nhiên đuổi cũng thích hợp con mau ngoài gọi Vương gia ”
Vương phu nhân mấy cái hư lễ cần thiết cũng cần làm theo quy củ
Giang Lạc Dao dậy gọi ngoài liền thấy hai đang chuyện bên ngoài tự nhiên lấy món trà điểm cuối cùng ăn
…Vẫn là phụ thân nàng chủ động
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng bỗng nhớ đến lần ở Vạn Hòa viên nàng phát hiện bánh ngọt đưa đến thiếu một miếng lúc đó còn tưởng là phụ thân đến bây giờ xem … Vương gia biết từ lúc nào đã học cái tật của phụ thân hai luôn thích lấy một ít đồ ăn bữa cơm nhưng khi bàn hứng thú với những thứ nữa
Quả nhiên một nhà thì chung một cửa
Giang Lạc Dao lặng lẽ tới hai lưng về phía nàng cũng phát hiện nàng đến gần cuộc trò chuyện của hai cũng lọt tai nàng
Nàng thấy phụ thân nàng hiếm khi gây chuyện với Thịnh Quyết mà là tỉ mỉ dạy các quy trình ngày mai cũng như những điều cần chú ý
Giang Lạc Dao im lặng dừng bước tiến lên nữa
Nàng nghĩ phụ thân nàng vốn tính cách xuề xòa mà cũng thể tỉ mỉ như
Nhạc Xương hầu hề nhận con gái đến gần vẫn đang chuyện với Thịnh Quyết: “Có một số việc cần làm trưởng bối dạy dỗ… Hôm nay vòi rời khỏi Hầu phủ đành miễn cưỡng cho biết một hai điều nhớ kỹ đấy đừng làm loạn quy trình cũng đừng uống quá nhiều rượu làm hỏng việc”
Thịnh Quyết kiên nhẫn ông tỏ vẻ đã nhớ kỹ
Giang Lạc Dao biết tại phụ thân đuổi cha mẹ của Vương gia đều đã qua đời những việc vụn vặt cần chú ý khi cưới vợ cũng biết hỏi ai chỉ thể để phụ thân nàng cho biết
“Người khác với chắc đã lọt tai hơn nữa bọn họ là hạ nhân một số việc cũng tiện quá kỹ Chỉ từng trải như mới biết chỗ nào cần chú ý…”
Nhạc Xương hầu lo lắng chết một hồi dần dần trở nên cáu kỉnh ông một nửa đột nhiên nghĩ đến mắt từ ngày mai sẽ cướp mất con gái lập tức nổi giận tức giận đến mức trừng mắt hừ một tiếng
Ông hung dữ với : “Biết Ngày mai Uống ít rượu thôi”
Thịnh Quyết làm biết tại ông tức giận bất đắc dĩ tiếp nhận câu hung dữ : “Biết chắc ngày mai bọn họ cũng dám ép uống rượu ”
“Không ” Nhạc Xương hầu lập tức càng vui “Ngày thường uống thì nhưng ngày mai trong tiệc cưới thể lần nào cũng từ chối rượu mừng nếu để khách khứa thấy đồn đại hài lòng với hôn sự ngay cả rượu cũng chịu uống”
Thịnh Quyết biết những điều liền vội vàng rút lời: “Rượu mừng ngày mai đương nhiên là uống ”
“Uống” Nhạc Xương hầu nghiêm mặt “Người uống Ta Lạc Dao tửu lượng của Vương gia còn bằng con chim sẻ cành cây ở Hầu phủ một ngụm là say”
Thịnh Quyết: “…”
Hình như đúng là như
Nhạc Xương hầu tự tức giận một hồi lẽ là hết giận mới thở dài một tiếng như thỏa hiệp: “Ngày mai sẽ để ý nếu uống rượu thì nháy mắt với sẽ chắn rượu thay ”
“Vậy thì đa tạ nhạc phụ” Thịnh Quyết xong câu đó ngẩn đó biết là thật lòng giả ý chắp tay hành lễ với ông “Hầu gia rộng lượng mà cũng nguyện ý coi bản vương như nhà quan tâm như trưởng bối bản vương thật sự cảm kích còn gì để chỉ biết hành lễ với hầu gia một cái thật lòng”
Những lời của khiến Nhạc Xương hầu mà ê cả răng
Nhất thời cũng phân biệt rõ rốt cuộc là thật lòng là cố ý trào phúng châm chọc
Thịnh Quyết thật là…
Có một loại đáng ghét khiến chân tâm