Diễm Dao Bất Phàm - Chương 163
Giang Lạc Dao qua loa quan tâm một lát liền xoay lưng ngủ tiếp Mãi đến khi thấy tiếng sột soạt của gấm vóc lần nữa nàng mới mở mắt bất đắc dĩ kéo tay
“Đừng làm chuyện ” Giọng của Giang Lạc Dao giấc ngủ dài mềm mại vô cùng giống như đang cảnh cáo ngược giống như đang trách móc một chú cún con phạm Nàng : “Vương gia an phận ngủ một lát ”
“Hôm nay cũng đã uống thuốc đúng giờ” Ý của Thịnh Quyết là hiện tại cho dù làm chút chuyện vượt quá lễ nghi cũng thành vấn đề Hắn thành khẩn mời nàng: “Lạc Dao kiểm tra hiệu quả một chút ”
Giang Lạc Dao nhỏ giọng đáp nhưng âm thanh quá nhỏ rõ
Thịnh Quyết bám riết lấy nàng chút ngon ngọt: “Nàng ở Vương phủ ngủ cũng yên giấc trong lòng luôn trống rỗng chỉ khi đến tìm nàng mới thể dịu một chút Lạc Dao đã đến nàng định kiểm tra hiệu quả của thuốc ”
Không biết học từ cái kiểu làm nũng lấy lòng xong cũng đợi nàng đáp liền trực tiếp kéo nàng lòng tay chân quấn quýt lấy còn ghé sát tai nàng nũng nịu: “Lạc Dao ngủ ”
Giang Lạc Dao thật sự làm cho còn cách nào khác chỉ thể cố nén cơn buồn ngủ kéo chăn gấm lên cao một chút che khuất gương mặt nhắm mắt dùng tay cởi trung y của
“Không giúp một tay ” Tay Giang Lạc Dao mềm nhũn còn chút sức lực thử vài lần cũng cởi y phục của gần như bất lực trách móc: “Nhanh lên Vương gia buồn ngủ ”
Thịnh Quyết gối đầu lên cánh tay y phục cởi một nửa vênh váo tự đắc cuối cùng cũng chịu động đậy Ban đầu chỉ thưởng thức sự chủ động của nàng ai ngờ sự kiên nhẫn của Giang Lạc Dao còn bằng một phần mười của chỉ chút khó khăn nàng đã phối hợp nữa
Thịnh Quyết làm Hắn chủ động đuối lý chỉ thể nhận thua
Thịnh Quyết đành chủ động cởi áo cởi xong làn da trần trụi liền cảm nhận ấm trong chăn…
Người mở miệng đòi hỏi là đầu tiên hổ cũng là
Thịnh Quyết đột nhiên chút căng thẳng trong lòng thân cận nàng nhưng trong đầu luôn một giọng ngừng gào thét chỉ đơn giản là cởi áo giống như cái gì cũng thể làm cái gì cũng đã làm qua Tình cảm và dục vọng kìm nén lâu ngày cùng lúc xông lên não ngay đó chỗ ẩn giấu liền phản ứng
Muốn nàng kiểm tra quả nhiên linh nghiệm như
Giang Lạc Dao còn tưởng cởi hết áo nàng đột nhiên thứ gì đó cấn chút vui : “Nhanh cởi bỏ những thứ vướng víu ”
“Cái thể cởi” Giọng của Thịnh Quyết như dán sát tai nàng thân mật kiềm chế
Hắn gọi tên nàng hết lần đến lần khác đó tự nắm lấy tay nàng dạy nàng
Đôi tay mềm mại yếu ớt của Giang Lạc Dao cuối cùng cũng phỏng Nàng cũng đã kiểm tra biết thuốc uổng công cho uống vì yên tâm định thu tay
“Không ” Thịnh Quyết mạnh mẽ và ranh mãnh nắm chặt tay nàng lòng bàn tay khô ráp áp mu bàn tay nàng năm ngón tay thon dài siết chặt nắm lấy tay nàng cùng để nàng cảm nhận nhịp tim của “Sao thể qua loa với như chứ Ta ngày nào cũng uống thuốc đắng trong lòng chỉ nghĩ đến nàng chỉ mong thể toại nguyện cho nàng bây giờ bênh đã đỡ chút phản ứng trong lòng thật sự vui mừng chia sẻ niềm vui với Lạc Dao”
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng buồn ngủ chia sẻ niềm vui
mọi chuyện đã đến nước hình như nàng cũng còn lựa chọn nào khác
Giang Lạc Dao lo lắng việc nàng rút lui sẽ dẫn đến tình huống khó kiểm soát hơn nên chỉ thể nhẫn nại ứng phó thêm một lát
Thịnh Quyết nhíu mày dường như đau đớn vui sướng cổ họng bật một tiếng run rẩy khó nhịn đó nhịn xuống thở mạnh hơn
“Không cần e dè như ” Hắn “Lạc Dao …”
Giang Lạc Dao trả lời nhưng vẫn chút sức lực nào động tác cũng nhẹ nhàng e dè
Thịnh Quyết nhịn thẳng: “Ý là mạnh hơn một chút”
“Vậy ngủ ” Giang Lạc Dao phối hợp nữa nàng rụt tay xoay ngủ “Vương gia tự xử lý hậu quả ”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn đang ở độ tuổi sung mãn trêu chọc như làm còn thể bình tĩnh mà tự xử lý
Hắn kìm nén âm thanh thương lượng với nàng: “Tay mỏi Lần giúp nàng ”
Đến lúc Thịnh Quyết cũng hỏi ý kiến nàng nữa nắm chặt tay nàng nàng cố gắng nắm lấy đó tự điều khiển tay nàng tự lực cánh sinh