Diễm Dao Bất Phàm - Chương 161
Giang Lạc Dao thôi tiến lên ôm lấy vai tựa nhẹ nhàng an ủi: “Không còn nhiều thang thuốc nữa uống hết xem cũng muộn thiên hạ nhiều thầy thuốc như nhất định thể chữa khỏi bệnh ”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn hiểu tại mỗi lần cố gắng nhịn xuống Giang Lạc Dao dùng ánh mắt đó hóa là tưởng
Thật là…
Thịnh Quyết tức đến mức
Hắn cũng vội vàng giải thích thấy phản ứng của Giang Lạc Dao quá đau buồn khiến cũng nỡ mở miệng giải thích chuyện nữa
– – Nếu nàng biết đây là hiểu lầm nhất định sẽ vui
Thịnh Quyết giữ niềm vui đến đêm tân hôn
Hắn suy nghĩ một chút nếu đêm động phòng hoa chúc vén khăn voan của nàng lên tự cho nàng biết nàng đã hiểu lầm chẳng tuyệt
Không
Như cũng đúng nên giả vờ uống thuốc theo nàng đưa đợi đến tối hôm đó giả vờ như đã chữa khỏi nàng nhất định sẽ càng vui hơn
Thịnh Quyết biết ẩn nhẫn chờ đợi cũng vội mà phẩy tay áo một cái dọn sạch những thứ vướng víu bàn đó ôm Giang Lạc Dao đặt lên đó nắm lấy tay nàng bảo nàng vuốt ve mặt
“Dao Dao nàng xem nếu bản vương mãi mãi khỏi nàng theo bản vương chẳng sẽ chịu thiệt thòi cả đời ” Thịnh Quyết thâm tình nàng ghé sát gần như chạm chóp mũi nàng “Hối hận bây giờ vẫn còn kịp”
Sao thể chứ
Thịnh Quyết xong câu đó liền nghiến răng quan sát kỹ mọi phản ứng của nàng nếu nàng chút do dự nào sẽ giữ chặt nàng cho nàng
“– Nếu chuyện cũng thể gọi là thiệt thòi thì cứ thiệt thòi” Giang Lạc Dao phát hiện điều gì bất thường chỉ theo sự dẫn dắt của chậm rãi dùng ngón tay vuốt ve mặt như đang an ủi một chú cún con thương “Chỉ cần ở bên Vương gia đều tính là thiệt thòi cho dù Vương gia cả đời chữa khỏi chúng cứ mãi bên như … cho đến khi cha mẹ đều già chúng cũng cùng già cùng rời khỏi thế gian ”
Ánh mắt Thịnh Quyết khẽ động đó cúi đầu hôn lên tay nàng gì nữa
Có lời hứa như cả đời cũng mãn nguyện
Giang Lạc Dao còn : “Ta cảm thấy thiệt thòi chỉ là chút tiếc nuối bởi vì đôi lúc sẽ nghĩ nếu thể sinh một đứa con gái thì biết mấy Vương gia nhất định sẽ là một cha thú vị cũng biết chiều con gái con gái nhà chúng sẽ trở thành cô nương hạnh phúc nhất kinh thành… Nếu là con trai nhất định sẽ giống cha nó giống Vương gia khí phách hiên ngang dung mạo cũng là nhất trong số các công tử kinh thành”
Không biết từ lúc nào Thịnh Quyết đã lời của nàng cuốn theo cũng bắt đầu tưởng tượng con cái của riêng
Sẽ giống một chút cũng giống Dao Dao một chút là con của hai vợ chồng bọn họ
Chuyện nghĩ đến thôi đã thấy vô cùng rung động
Thịnh Quyết cả đời cô độc bao giờ dám nghĩ thể lưu con cái đời cũng bao giờ dám nghĩ thể gặp yêu
May mà ông trời bạc đãi đã đưa Giang Lạc Dao đến phủ
Duyên phận từ đó nảy nở tình cảm âm ỉ nảy sinh hai cứ như đến với bắt đầu bàn chuyện cưới xin
Hắn yêu nàng
Là kiểu quan tâm khó thể diễn tả bằng lời
Thịnh Quyết giỏi bày tỏ tình cảm nhưng từ khi nàng đến bên bắt đầu tìm mọi cách học yêu nàng học cách thể hiện sự trân trọng và quan tâm của
Mỗi lần bộc lộ chân tình với nàng nàng đều thể vững vàng đón nhận khắc ghi trong lòng
Từ khi sinh đời Thịnh Quyết từng đối xử hết lòng như thường âm thầm vui mừng tự hào vì sự thiên vị trắng trợn của nàng dành cho
“Nếu hối hận chúng chọn ngày lành tháng thành hôn thôi” Thịnh Quyết nhẹ nhàng dựa trán nàng từng chút từng chút dịu dàng hôn lên chóp mũi và má nàng “Mấy ngày nay nàng hãy về Nhạc Xương hầu phủ ở một thời gian nếu thành hôn sẽ nhiều cơ hội để ở bên phụ thân và mẫu thân nữa”
Giang Lạc Dao gật đầu đồng ý: “Được”
Thịnh Quyết dừng một chút : “Còn một chuyện nữa”
Giang Lạc Dao hỏi: “Chuyện gì ”
Thịnh Quyết rốt cuộc vẫn để nàng quá đau lòng bèn chủ động giả vờ vẻ “ phản ứng” ngượng ngùng bảo nàng
Giang Lạc Dao kinh ngạc thôi: “Thật sự hiệu quả ”
Nàng mừng sợ vội vàng cúi từng câu từng chữ đều là hỏi han đầy quan tâm hận thể bảo lập tức uống hết mấy thang thuốc từ nay về khỏi hẳn
“Ừm” Thịnh Quyết thẳng cũng che giấu gì nhiều “Thuốc Dao Dao đưa quả nhiên hiệu quả bổn vương cảm thấy hiện tại hữu dụng tin rằng thêm một thời gian nữa là thể…”
Hắn một nửa đột nhiên khẽ rên một tiếng nhíu mày
Thịnh Quyết: “…”
Lời dịu dàng vất vả lắm mới thốt đều tan thành mây khói
Bởi vì Giang Lạc Dao… nàng mà dám cả gan dùng chân thăm dò động tĩnh của