Diễm Dao Bất Phàm - Chương 160
“Tỷ tỷ” Sau khi đưa mấy gói thuốc Giang Lạc Ngạn thần thần bí bí lấy hai gói nhỏ thuốc bột hạ giọng : “Thần y tiên cứ sắc thuốc uống nếu hiệu quả thì dùng hai thứ hai phương thuốc bí truyền nhỏ mạnh hiệu quả”
Giang Lạc Dao gật đầu tỏ vẻ đã nhớ kỹ
Tối hôm đó nàng liền tự sai sắc một bát thuốc đích thân bưng đến thư phòng cho Thịnh Quyết
Thịnh Quyết đang xem tấu chương vốn đang tức giận đến mức còn tâm trạng kết quả nàng bước lập tức tinh thần phấn chấn dậy nghênh đón Hắn còn tưởng rằng nàng đến quan tâm kết quả gặp mặt đã chú ý đến bát thuốc đen sì sì tay nàng
Thịnh Quyết giật quan tâm hỏi: “Dao Dao ốm Sao uống thuốc bổ ”
Giang Lạc Dao dịu dàng nâng bát thuốc lên mỉm : “Bát thuốc bổ là dành cho Vương gia gần đây Vương gia quá bận rộn đêm nào cũng ngủ muộn e là thân thể đã hao tổn…”
Thịnh Quyết: “…”
Không thân thể khỏe
Bản thân đang độ tuổi sung sức tuy bằng những công tử mới cập kê nhưng cũng coi như là trẻ tuổi trong mắt nàng trở thành thân thể hao tổn cần uống thuốc bổ
Thịnh Quyết chút tình nguyện nhưng ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt tràn đầy hy vọng của nàng trong lòng lập tức mềm nhũn nỡ từ chối
Dù đối phương cũng là vì bát thuốc uống cũng hại gì nếu nàng uống thì cứ uống
“Ta đã chuẩn mứt mật cho Vương gia” Giang Lạc Dao nhận lấy một đĩa mứt mật từ tay hạ nhân giọng càng thêm dịu dàng: “Thuốc tuy đắng nhưng Vương gia nhất định sẽ ngại đừng sợ còn mứt mật để thanh miệng”
Thịnh Quyết do dự nhận lấy bát thuốc nó với vẻ mặt đầy oán hận – ngay cả Giang Lạc Dao cũng thuốc đắng thì nó đắng đến mức nào chứ
Giang Lạc Dao thâm tình thúc giục: “Vương gia uống ”
Thịnh Quyết nhíu mày hít một thật sâu cố nén vị đắng uống cạn bát thuốc trong tay
– – Siêu cấp đắng
Cả đầu lưỡi dường như mất hết cảm giác vị đắng đó thể khiến chết Thịnh Quyết dám hồi tưởng sợ nhịn mà mất mặt mũi
Hắn sắp chịu nổi nữa vì giữ thể diện vội vàng lưng xua tay với Giang Lạc Dao bảo nàng ngoài
Giang Lạc Dao ngoan ngoãn lưng thậm chí còn tiến gần hơn: “Ta xem phản ứng của Vương gia mới yên tâm”
Thịnh Quyết khó khăn ngậm mứt mật uống thêm trà thanh miệng cuối cùng mới thể với nàng một câu: “Có thể phản ứng gì chứ Bản vương sẽ phản ứng gì nàng cần quá lo lắng”
“Chờ thêm chút nữa” Giang Lạc Dao cũng vội cứ ngay trong thư phòng đợi nàng bảo hạ nhân cất bát thuốc và đĩa mứt thong thả dùng đôi mắt xinh Thịnh Quyết đó : “Vương gia thuốc tuy bổ nhưng cũng cần một thời gian mới hiệu quả chúng đừng sốt ruột”
Thịnh Quyết chút hiểu nghĩ chẳng thuốc bổ nào cũng mất một thời gian dài mới thấy rõ hiệu quả Hoặc là sắc mặt hơn hoặc là thêm chút sức lực làm thể ngay lập tức hiệu quả
Trừ phi…
Thịnh Quyết nghi ngờ một lúc đưa tay sờ lên mặt thầm nghĩ — Chẳng lẽ Dao Dao nhớ cố ý lấy cớ để ở bên
【Tác giả lời 】
Sắp kết thúc ~
Sau khi đưa thuốc xong Giang Lạc Dao rời nữa
Thịnh Quyết xem tấu chương một lúc liếc mắt thấy nàng vẫn luôn về phía vẻ như đợi …
Đây là đang làm gì
Chẳng lẽ chỉ là ở bên
Thịnh Quyết mơ hồ cảm thấy sự việc đơn giản nàng khó lúc chủ động như thể vì chuyện nhỏ mà bỏ mặc nàng sang một bên
Nếu lần khiến nàng buồn e là sẽ lần nữa
“Vương gia xem nữa ” Giang Lạc Dao thấy đặt bút xuống liền hỏi: “Đã xem hết tấu chương ”
“Chưa” Thịnh Quyết : “Nàng ở đây làm bản vương chuyên tâm ”
Giang Lạc Dao lúc mới nhận hình như đã khiến phân tâm vội vàng dậy định : “Vậy làm phiền Vương gia nữa nếu Vương gia cảm thấy thân thể phản ứng gì cứ sai báo cho biết là ”
Thịnh Quyết:
Phản ứng gì
Cái gì gọi là… thân thể phản ứng
“Nàng cảm thấy — bản vương nên phản ứng gì” Mấy lần Thịnh Quyết đều cảm thấy nàng chuyện úp úp mở mở mỗi lần đều hỏi rõ ràng hôm nay nhất định cho rõ nếu cứ khiến trong lòng ngứa ngáy khó chịu vô cùng “Chẳng lẽ thuốc còn tác dụng kỳ diệu gì ”
“Thuốc là cha và thần y cầu xin nhất định thể chữa khỏi bệnh ẩn của Vương gia” Giang Lạc Dao ôn hòa mà kiên định đồng thời an ủi: “Nếu Vương gia cảm thấy vô dụng cũng đừng lo lắng dù ngài nhất định sẽ rời bỏ”
Thịnh Quyết: “…”
Tốt lắm
Tốt lắm
Hắn nghiến răng ken két tức giận đến mức nhíu mày biết nên gì cho
Đều tại Nhạc Xương Hầu cả ngày biết nghĩ cách nào để bôi nhọ Dao Dao vốn dĩ cái gì cũng hiểu giờ Nhạc Xương Hầu quấy nhiễu còn tưởng rằng bất lực
Trước đây những lời vu khống khắp nơi đều để tâm lần thật sự chọc giận
Nghĩ đến những ngày tháng kiên nhẫn đây nghĩ đến mỗi buổi sáng thức dậy đều khó chịu nghĩ đến đôi mắt đỏ hoe của Giang Lạc Dao… Thịnh Quyết càng cảm thấy Nhạc Xương Hầu thứ gì
Sự hiểu lầm đều do Nhạc Xương Hầu mà
Nếu hiểu lầm giữa và nàng cũng sẽ sâu như
Thịnh Quyết cố nén cơn giận gì tự tiêu hóa cảm xúc