Diễm Dao Bất Phàm - Chương 156
Nhiều như
Mấy ngày nay hầu phủ mua cũng mua Nhiếp chính vương mà kiếm nhiều như thứ quý giá như thế cho dù tích trữ cũng mất kha khá thời gian
Từng thùng Phương Anh thảo hầu khiêng hầu phủ bận rộn hồi lâu mới xong lễ vật nặng như thể thấy tấm lòng trong đó
Giang Lạc Ngạn trịnh trọng hành lễ với Thịnh Quyết cảm tạ đối phương lúc cấp bách đã đưa đến thuốc quý giá như
Thịnh Quyết đỡ dậy quan tâm hỏi: “Vương phu nhân thế nào mau đưa tỷ tỷ xem ”
Giang Lạc Ngạn thở dài rằng bệnh nặng cũng nặng nhưng vẫn thấy đỡ đã kéo dài mấy ngày
“Bệnh lâu mới khó chữa nhanh chóng bồi bổ”
Thịnh Quyết chuyện với theo phủ bước lên bậc thang quên giúp Giang Lạc Dao bên cạnh nâng váy
Giang Lạc Ngạn mắt tròn mắt dẹt
—— Trời ạ Vương gia đối xử với tỷ tỷ thật mà đích thân nâng váy cho tỷ
Giang Lạc Ngạn đã quen thấy những công tử bột ăn chơi trác táng ở kinh thành những công tử đó đối xử với trong lòng đều cao cao tại thượng thích kiểm soát tình ý giống như ban phát bố thí làm thể nâng váy cho yêu chứ
Dù Giang Lạc Ngạn cũng từng thấy cảnh tượng như
Tâm linh chấn động mạnh cho dù hiểu những thứ tình yêu cũng thể rõ ràng nhận sự quan tâm của Vương gia đối với tỷ tỷ
Thật sự
Giang Lạc Ngạn đây vẫn luôn cho rằng Nhiếp chính vương chỉ đơn thuần là tinh thông mưu lược đại sự hôm nay gặp mặt mới biết đối phương khi đối xử với tỷ tỷ mà cũng thể làm tỉ mỉ như
Hắn quan sát một đường phát hiện Nhiếp chính vương sẽ chú ý đến nhiều chi tiết nhỏ của tỷ tỷ ví dụ như tay còn lạnh ví dụ như lúc lên bậc thang sẽ vô tình dẫm lên váy …
Vân vân và vân vân đều khó thể che giấu tình ý
Phải thích một đến mức nào mới thể làm đến mức
Giang Lạc Ngạn nghĩ Vương gia là vị đại thần phụ chính quyền cao chức trọng nhất triều đình ngờ khi thể hiện tình ý mà một chút kiêu ngạo và phóng túng nào bất kể từ phương diện nào đều hơn hẳn tất cả công tử nhà giàu đời
Lấy Từ thế tử làm đầu công tử bột ăn chơi trác táng ở kinh thành nhiều như cái gọi là yêu mến và hứa hẹn đều chân thật bằng Nhiếp chính vương
Trước đây Giang Lạc Ngạn hiểu những công tử bột đó rốt cuộc thích những cô nương đến mức nào rõ ràng miệng là lời ngon tiếng ngọt nhưng một khi liên quan đến tiền tài lợi ích hoặc danh tiếng những lời hứa hẹn đó liền còn tác dụng Hắn cũng biết nên phân biệt đó là thích chỉ mơ hồ cảm thấy kỳ quặc
hôm nay đã hiểu
Nếu thật sự thích khác đều thể
Trong mắt tỷ tỷ là sự bình yên hạnh phúc trong mắt Nhiếp chính vương cũng ánh sáng độc nhất vô nhị dành cho tỷ tỷ
Như mới đúng
Tỷ tỷ gả cho Nhiếp chính vương nhất định sẽ hạnh phúc
Giang Lạc Ngạn thật lòng cảm thấy vui mừng cho tỷ tỷ mong tỷ tỷ sớm gả Nhiếp chính vương phủ
Không chỉ một nghĩ như khi thấy đôi uyên ương đến cửa Vương phu nhân cũng xúc động
Sức khỏe bà cũng lắm mỗi khi giao mùa thời tiết thay đổi sẽ kéo theo một số bệnh cũ hôm nay bà luôn cảm thấy trong lòng hoảng hốt con gái đã về đang định ngoài nghênh đón ai ngờ dậy liền choáng váng đầu óc xuống
Chỉ thể ở trong phòng chờ hai bọn họ
Phải rằng bà là một mẹ chỉ cần liếc mắt một cái liền biết con gái sống ở Nhiếp chính vương phủ cửa bà đã thấy Lạc Dao sắc mặt hồng hào tâm trạng cũng thoải mái vui vẻ
Vương phu nhân ho khan vài tiếng điều hòa thở vui mừng kỹ hai
Nhiếp chính vương phong thái cao quý khi dẫn con gái cửa đúng là một đôi trời sinh thể xứng đôi hơn nữa
Trước đây Vương gia ý với Lạc Dao bà cũng đối phương mắt một loại thân thiết chỉ nhà mới
Giờ gặp mặt càng thêm hài lòng
Bà cũng cầu gì khác chỉ cần Nhiếp chính vương đối xử với bảo bối con gái Lạc Dao cũng bằng lòng là
Qua nhiều ngày như bà đã sớm đời khó thể tìm đàn ông nào với con gái như nữa
Giao phó con gái cho bà cũng yên tâm
Vương phu nhân mệt mỏi mỉm Nhiếp chính vương hỏi thăm tình hình sức khỏe của cảnh tượng con cháu đầy nhà hòa thuận trong lòng khỏi thoải mái
Xung quanh náo nhiệt bà biết tại nhớ đến cảnh tượng lúc đó con gái thầy bói phán rằng nạn bà và hầu gia vội vàng đưa con gái đến Nhiếp chính vương phủ cả ngày đều lo lắng thấp thỏm phát hiện Vương gia ý với con gái sợ đến mức cả đêm ngủ
Sau đó hầu gia liền nghĩ cách đón con gái về cả ngày vì Nhiếp chính vương chèn ép mà tức giận thôi…
Cuối cùng duyên phận khó dứt hai vẫn trúng
Cho nên mọi việc đều khó lường
Vương phu nhân khỏi bật