Diễm Dao Bất Phàm - Chương 155
Giang Lạc Ngạn hỏi : “Con ạ Chẳng cha ”
“Thư nhà do cha thứ nhất sẽ Thịnh Quyết cướp xem thứ hai A tỷ con đã xem mấy lần cũng tin lời cha nữa con thì khác A tỷ con thương con cũng tin tưởng con chỉ thư nhà do con A tỷ con mới tin hơn nữa thư cũng sẽ Thịnh Quyết chặn xem ” Nhạc Xương Hầu thở dài: “Nói cũng Thịnh Quyết thấy là thư của con cũng sẽ cân nhắc xem chuyện thật ”
Giang Lạc Dao gật đầu: “Vâng ạ cha”
Tối hôm đó một bức thư nhà khẩn cấp đưa đến Nhiếp Chính vương phủ
Giang Lạc Dao mở xem đó đưa cho Thịnh Quyết
Không vì gì khác chỉ vì Giang Lạc Ngạn nhắc đến Thịnh Quyết ở cuối thư cũng xem bức thư
Thịnh Quyết tắm rửa xong đang mặc một bộ trường bào bằng lụa trắng mềm mại tùy ý chỉnh vạt áo chút uể oải nhận lấy bức thư
——Trong thư Vương phu nhân bệnh nặng là giả tất cả đều là do cha nàng bày mưu lừa gạt
Thịnh Quyết nhận xét: “Cha nàng thật là ấu trĩ mà thể làm loại chuyện lừa gạt ”
Giang Lạc Dao xem xong thư cũng cảm thấy còn gì để lần thật sự là cha nàng đúng mà thể dùng chuyện để dối
Nếu nương biết chẳng sẽ mắng cha một trận
Cha nàng dám làm chứ
”Cha dám như nhất định là lý do” Giang Lạc Dao chút lo lắng “Hôm nay khi rời khỏi phủ nương thân thể chút mệt mỏi chắc là bệnh cũ tái phát cho nên cha mới dám mượn cớ để lừa về nhà”
“Nếu nàng về cha nàng sẽ cho rằng bản vương lòng nhân nghĩa giữ nàng cho nàng làm tròn chữ hiếu” Thịnh Quyết lạnh thật sự biết nên Nhạc Xương hầu như thế nào “Hơn nữa bản vương lo lắng nàng cũng sẽ bọn họ sẽ nàng theo bản vương tính tình cũng trở nên lạnh nhạt mà ngay cả cha mẹ ruột thịt cũng quan tâm”
Giang Lạc Dao cụp mắt xuống cất bức thư : “Vậy làm bây giờ”
Thịnh Quyết cảm thấy đây là tình huống khó xử chằm chằm cô nương mặt : “Đương nhiên là về Tối nay bản vương sẽ cho tìm vài món bổ phẩm quý hiếm trong phủ khố ngày mai cùng nàng đến Nhạc Xương hầu phủ thăm nương nàng”
“Cùng về ” Giang Lạc Dao chút kinh ngạc “Vương gia chắc chắn thể bước cửa phủ ”
Thịnh Quyết : “Mười hai điều lệnh ban hành gần đây khiến cho các triều thần đều bận túi bụi cha nàng còn sức vì chính lệnh ngày mai bản vương sẽ đề cử ông lo liệu Yên tâm cả ngày hôm nay ông thể nào xử lý xong việc mà về phủ Khoảng thời gian bản vương thể cùng nàng về Nhạc Xương hầu phủ”
Giang Lạc Dao: “…”
Khéo nghĩ
”Buồn ngủ ” Thịnh Quyết chỉnh trang y phục với nàng “Nếu buồn ngủ bây giờ cùng bản vương đến phủ khố của vương phủ xem thử nàng hiểu nương cũng biết bà thích gì nhất —— Chỉ cần là thứ nương nàng thích ngày mai đều mang theo hết xem như một chút tâm ý của bản vương”
Thịnh Quyết sợ nàng lạnh liền khoác áo choàng của cho nàng ôm nàng định ngoài
”Còn về thuốc bổ… Đại phu từng xem bệnh cho nương dùng Phương Anh thảo ở Nam địa mới nhưng thứ đó khó tìm cha thường xuyên phái tìm cũng tìm bao nhiêu nương dùng nhiều cho nên chỉ thể cố gắng hết sức mua thôi” Giang Lạc Dao buồn bã “Chỉ tiếc Phương Anh thảo tuy cái tên nhưng là một loại côn trùng khó tìm mỗi năm chỉ nửa tháng thể tìm thấy qua thời điểm đó sẽ dễ tìm nữa”
Thịnh Quyết im lặng nàng phụ họa: “Thứ quả thật bổ dưỡng bản vương cũng từng qua”
Giang Lạc Dao: “Bệnh của nương cũng là năm đó khi sinh để di chứng nhiều năm khỏi chỉ thể nghĩ cách mua Phương Anh thảo để bồi bổ”
Thịnh Quyết: “Sau bản vương sẽ cho mua thêm nhiều một chút”
Hai dọc theo con đường luôn thắp sáng cứ thế về phía
Con đường ban đầu là do Thịnh Quyết vì Giang Lạc Dao mới cho thắp sáng hai trò chuyện thong thả bước về hướng phủ khố ánh hoàng hôn