Diễm Dao Bất Phàm - Chương 151
“Đừng ” Thịnh Quyết nghiến răng hổ đầu lặp “Lạc Dao ”
Giang Lạc Dao đau lòng vô cùng nàng vốn là dùng mèo làm ví dụ một cách ẩn ý cố gắng an ủi ai ngờ vẫn chạm vết thương lòng của sớm biết như lúc nãy đã nhắc tới
Căn bệnh tiềm ẩn chữa trị càng sớm càng
Nàng dám nữa nhịn đau mặt
Thịnh Quyết dám lơ là chỉ thể miễn cưỡng co đầu gối che giấu sự khác thường của nghĩ cả đời từng chịu đựng nỗi đau khổ nào như rõ ràng con gái yêu đang ở bên cạnh nhưng chỉ thể nhịn như nhịn đến cực điểm chính là đau
Thật là tra tấn
“Nàng…” Thịnh Quyết nhịn hồi lâu bật “Khơi mào cho bản vương quản cuối cùng vẫn để một chịu đựng sự ấm ức ”
Giang Lạc Dao lưng về phía giọng nhỏ: “Xin ”
Nàng cố ý nàng cũng ngờ sẽ vô tình đụng càng ngờ sẽ khiến cảm thấy ấm ức bất lực
Thực sự áy náy trong lòng
Giang Lạc Dao đang hối hận đột nhiên thấy phía tiếng động sột soạt ngay đó Thịnh Quyết nắm lấy tay nàng
“Đừng đầu ” Giọng Thịnh Quyết chút khàn cho nàng đầu
Cơn kích động kéo dài dứt thật sự còn cách nào khác chỉ thể nắm lấy tay nàng để an ủi
Thịnh Quyết để bàn tay đó trực tiếp chạm sợ làm bẩn nàng chỉ thành kính dùng lòng bàn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng nhẹ nhàng nắm đầu ngón tay chậm chạp cảm nhận làn da mịn màng tinh tế tưởng tượng cảm giác của nàng bàn tay con …
Rất lâu bàn tay đó nắm đến hằn lên vết đỏ mới cuối cùng giãn lông mày thở phào nhẹ nhõm một dài
Sống mũi nổi lên một tầng mồ hôi mỏng lông mi khẽ run cuối cùng cũng đè xuống
Chỉ bằng tưởng tượng mà cũng thể…
Thịnh Quyết nhắm mắt vì động tình vành tai vẫn còn ửng đỏ
“Được ”
Hắn khàn giọng mở miệng nhanh ý thức giọng của đúng vì vội vàng ngừng lời
Giang Lạc Dao đập mắt chính là bộ dạng hổ động tình của
Giang Lạc Dao:
“Sao Vương gia còn hổ” Nàng hỏi “Là hổ ”
Giang Lạc Dao nghi hoặc tại phản ứng như
Chỉ vì phát hiện bệnh tiềm ẩn Cho nên hổ chịu nổi
“Nếu thì ” Thịnh Quyết thở nóng hỏi ngược “Sao nàng thể bình tĩnh hỏi câu như chỉ để bản vương một hổ thật là… biết hổ”
Giang Lạc Dao thương tiếc : “Vương gia lúc nãy chẳng còn ngày động phòng hoa chúc thể tránh khỏi việc trần trụi đối diện với dù thế nào cũng sẽ chê bai Vương gia”
Nàng là thật
Cũng đều là lời thật lòng
Cho dù biết mắc bệnh tiềm ẩn nàng cũng sẽ chê bai trách móc nàng sẽ luôn ở bên cạnh
“Vương gia đừng hổ nữa” Giang Lạc Dao an ủi “Chuyện chỉ hai chúng biết sẽ ai khác biết yên tâm”
Thịnh Quyết: “…”
Ai ngờ nàng xong Thịnh Quyết càng cảm thấy còn mặt mũi nào
Quá khó mở lời đã phản ứng mất mặt như còn nàng an ủi ngược
Thịnh Quyết càng thấy mất mặt càng khó đè nén sự kích động đó cảm thấy khí trong xe ngựa đều nóng bức khiến thể tiếp tục bình tĩnh ở đây nữa
“Chờ lát nữa bản vương dẫn nàng …” Thịnh Quyết cố gắng chuyển chủ đề suýt chút nữa quên mất làm gì nhớ một lúc “Hôm nay là rằm vốn định dẫn nàng ngoài náo nhiệt một chút xem thử chuyện thú vị ở kinh thành”
Bản thân thích đến những nơi đông ồn ào nhưng nếu Giang Lạc Dao thích Thịnh Quyết chút ý kiến nào
“Chúng ”
Hai ở trong xe ngựa cùng trải qua một thời gian dài như cuối cùng cũng náo nhiệt Giang Lạc Dao nghĩ liền thấy thú vị nàng vẫn thích yên tĩnh ở bên cạnh hơn cho dù chỉ là chuyện phiếm cũng hơn hai cùng đến nơi phồn hoa đô hội
Náo nhiệt nhưng ồn ào nhàm chán
Nàng suy nghĩ một hồi cảm thấy hứng thú liền hỏi: “Vương gia chúng thể về nhà ”
Về nhà
Thịnh Quyết từng đối xử ôn nhu như một tiếng “về nhà” của nàng làm tan vỡ phòng tuyến trong lòng cảm động trong lòng ôn nhu “”
Đối với nàng mà Thịnh Chính vương phủ coi như là “nhà” thì cũng nhà để về từ nay về vương phủ còn là nơi trú ẩn qua đêm mà là nơi Thịnh Quyết thể trở về để chữa lành vết thương lòng
Thịnh Quyết sợ cô đơn nhưng cũng khao khát một gia đình viên mãn
Hắn đã thấy sự náo nhiệt của Nhạc Xương hầu phủ thể ghen tị
Có thể cùng Giang Lạc Dao sống bên trọn đời đối với mà là ân huệ to lớn
Thịnh Quyết đưa tay vuốt ve mái tóc đen của nàng thành kính và kiềm chế đặt xuống một nụ hôn: “Được thì về nhà”