Diễm Dao Bất Phàm - Chương 150
mà… Nàng cũng từng thấy đối phương mặt lộ vẻ hung ác tàn bạo cực đoan cũng từng trải qua lúc tâm trạng sẽ là tình cảnh gì
… Lần đó trời mưa sấm sét tìm tính
Lần đó tình huống đặc biệt say rượu cho nên kiềm chế sự hung ác trong lòng
Giang Lạc Dao nhớ ngày hôm đó đột nhiên nhớ tới Thịnh Quyết cho dù say rượu mắt đỏ ngầu cũng trực tiếp lộ vẻ hung dữ với mà là nhẫn nhịn cho biết mau rời
Chuyện hẳn là coi như là tình huống tệ nhất mà đã thể hiện mặt
Hắn sẽ làm thương
Giang Lạc Dao buông tay nhưng rời mà là đặt lên má nhẹ nhàng chạm
Nàng : “Vương gia đã thích khác chạm mặt xin phép mạo ”
Thịnh Quyết ngẩng cằm mặc nàng làm gì thì làm: “Ừm”
Hắn khẽ động yết hầu
Nghĩ thầm mỗi lần bộc lộ tình ý nàng đều phụ lòng luôn luôn giống như bây giờ vững vàng đón nhận ôn nhu đáp
Nàng … như chứ
Thịnh Quyết cố gắng khống chế lực đạo nắm lấy lưng nàng kéo nàng lòng
Giang Lạc Dao nhất thời giữ thăng bằng suýt nữa thì ngã xuống nàng luống cuống đầu gối trượt một cái vô ý đụng
Trong nháy mắt Thịnh Quyết nhíu mày đau
【Tác giả lời 】
Thịnh Quyết: Trà đắng bay bay (Không )
Cơn đau dần dần lan rộng
Lúc đầu đụng trúng Thịnh Quyết chỉ nhíu mày đó hít một càng nghĩ càng thấy đau
Hắn co đầu gối lên lông mày vẫn giãn đường quai hàm căng cứng cố gắng che giấu sự khó chịu của
“Vương gia… chứ” Giang Lạc Dao áy náy hỏi quan tâm “Ta…”
Thịnh Quyết xua tay giả vờ thoải mái : “Không ”
Sao thể Giang Lạc Dao lo lắng thấy nụ của gượng gạo thể là sợ nàng lo lắng nên mới cố gắng nặn một chút nụ nhưng nụ đó rốt cuộc hề thoải mái
Giang Lạc Dao còn thấy nghiến chặt răng hàm rõ ràng trong mắt là ý nhưng ấn đường nhíu chặt một đôi lông mày như kiếm cố gắng giãn nhưng thành công cuối cùng hiện mắt nàng chỉ là một bộ dạng cực kỳ vặn vẹo
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng chùng lòng thầm nghĩ hỏng chỗ đó vốn đã thương bây giờ nàng đè lên càng thêm nặng
Phải làm bây giờ
Giang Lạc Dao thấy đau lòng thay cảm giác đau buồn và bất lực đó dâng lên trong lòng nàng cúi nó thành khẩn xin : “Xin làmcNgài đau ”
Thịnh Quyết biến sắc trong lòng rõ ràng biết sẽ thấy nhưng vẫn che giấu mà chỉnh vạt áo che đậy càng thêm kín đáo
“Bản vương trách nàng” Thịnh Quyết chút hổ đầu “Không cần xin ”
Giang Lạc Dao nó xuất thần thản nhiên : “Ta đang xin nó”
Thịnh Quyết:
Hắn nhất thời hiểu nàng là ý gì đột nhiên đầu thấy nàng đang xuống phía căn bản mặt
Nhìn cái gì
Thịnh Quyết ngẩn nửa kinh ngạc nửa hổ co đầu gối lên: “Không cần”
Giang Lạc Dao để ý đến sự hổ của thậm chí còn lướt qua tiếp tục thành khẩn xin
Thịnh Quyết: “…”
Cảm giác kỳ lạ giống như đồ vật của thuộc về nữa nàng chỉ xin một vật khác
Thịnh Quyết suy nghĩ miên man sự lịch sự của nàng thật sự dùng sai chỗ
Tại như chứ
Giang Lạc Dao giải thích: “Giống như vô tình dẫm đuôi mèo xin riêng cái đuôi của nó nếu đuôi của nó sẽ giận”
Thịnh Quyết thể phản bác
Đây là cái lý lẽ gì mèo là mèo đuôi mèo là một sự tồn tại khác
“Trước trời đổ tuyết cung gặp một con mèo nó đang phơi nắng tường thành thấy lạnh liền dùng móng vuốt nhỏ giẫm lên đuôi ” Giang Lạc Dao nghiêm túc giải thích “Cho nên đuôi mèo thuộc quyền quản lý của mèo xin riêng nó mới ”
Lúc nàng mới bắt đầu Thịnh Quyết còn gật đầu phụ họa kết quả càng càng thấy đúng
—— Mình mèo tại nàng như
Cơ thể của vẫn là do quản vật gì khác
Giang Lạc Dao thương tiếc một cái gì nữa
Thịnh Quyết:
Hắn cúi đầu theo ánh mắt nàng một cái khó hiểu ngẩng đầu lên đó vành tai càng nóng hơn
Hình như…
Nàng cũng sai đôi khi vài thứ thật sự là khống chế
Ví dụ như lúc Thịnh Quyết hết đau kết quả nghẹn ở một phương diện khác
Thỉnh thoảng xu hướng ngẩng cao đầu