Diễm Dao Bất Phàm - Chương 149
Giang Lạc Dao:
Lời quá mức lỗ mãng nhất thời nàng suýt nữa cho rằng nhầm
Giang Lạc Dao ánh mắt ngẩn lặp hỏi : “Cái gì”
“Bản vương ——” Thịnh Quyết hề biết hổ thậm chí còn dám kéo dài giọng cho nàng “Thân thể của bản vương chỉ mất mặt mũi sớm muộn gì cũng thành thật để nàng thấy”
Giang Lạc Dao: “…”
Lần rõ ràng
nàng cũng biết nên gì chỉ thể im lặng giả vờ như thấy
“Ngày đó ở phòng tắm nàng cũng thấy gần hết ” Thịnh Quyết kể chuyện cũ cho nàng “Nàng đã thấy thân thể bản vương nhất định chịu trách nhiệm với bản vương nếu chính là nợ bản vương Còn nữa…”
Hắn duỗi hai tay đặt mặt nàng: “Tay của bản vương nàng cũng đã nắm cho nên nó cũng là của nàng phủi trách nhiệm”
Giang Lạc Dao: “…”
Bàn tay Thịnh Quyết xương ngón tay thon dài mắt dùng sức một chút gân xanh mu bàn tay còn nổi lên cổ tay là xương gầy guộc nhưng khỏe khoắn phủ lên một lớp da mỏng manh mơ hồ thể thấy gân xanh
Hắn hề mặt mũi vén tay áo lên cho Giang Lạc Dao xem: “Nhìn xem đều là của nàng”
Giang Lạc Dao im lặng đỡ trán chút biết gì
Quả nhiên hai ở cùng bao lâu Thịnh Quyết liền lộ nguyên hình trở thành bộ dạng trẻ con vô lý làm ầm ĩ như lúc ở vương phủ
Ép buộc động chạm ép buộc đến gần trêu chọc
Giang Lạc Dao đột nhiên nhớ tới cảnh tượng lúc ban đầu gặp ngày đó tuyết rơi lần đầu dẫn đến thư phòng của lần đầu gặp mặt vẫn là một bộ dáng xa cách lạnh lùng lúc ngẩng mắt lông mày cau sắc mặt vui trực tiếp “ kiên nhẫn” lên mặt giống như giây tiếp theo sẽ mở miệng mắng
Ai thể ngờ Thịnh Quyết như bao lâu cùng trong xe ngựa “trơ tráo” đến gần những lời làm nũng lấy lòng
Thế sự vô thường
Tâm trạng Giang Lạc Dao cũng thay đổi nàng lần nữa đánh giá còn thấy đôi mắt lạnh lùng bạc tình lúc ban đầu nữa mà là thấy một đôi mắt chứa chan tình cảm
—— Đôi mắt lạnh lùng mà cũng thể bày bộ dạng si tình đổi như
Đôi mắt Thịnh Quyết đặc biệt lúc cau mày đuôi mày xếch lên thái dương cùng với mí mắt rõ ràng tạo thành một góc cạnh sắc nét phơi bày tất cả sự hung bạo đôi mắt đen nhánh sâu thẳm giống như siết chặt xuống vực sâu
Không sẽ vẻ xa cách và bạc tình lúc ngẩng mắt lên sẽ một loại cảm giác lạnh lùng chằm chằm
nếu mày giãn liền đem tất cả tình cảm tụ trong mắt đôi mắt đen nhánh rõ ràng vẫn sâu thẳm còn phản chiếu sự hung bạo nữa mà là tâm ý chứa đựng hình bóng của chuyên chú và ngây thơ
Giống như… Đôi mắt vốn nên lạnh lùng bạc bẽo mà nên dùng để yêu thương một nào đó
Sự thay đổi Giang Lạc Dao cũng tìm nguyên nhân nhưng nàng cần đoán cũng biết trong lòng đối phương nhất định là quan tâm
Quá rõ ràng
Thịnh Quyết từng giả vờ cũng giả vờ
Cha nàng từng thâm sâu khó lường khiến nhưng ở mặt nhiệt tình chân thành bao giờ cố ý che giấu cảm xúc cứ thẳng thắn bày tỏ tấm lòng cho xem
Hắn nghĩ gì liền cái đó
Thịnh Quyết: “Bản vương trần truồng cũng chờ đến ngày đó cho nàng xem kỹ”
Giang Lạc Dao: “…”
Biết biết thể đừng nhắc đến chuyện nữa
Nàng cũng dám nghĩ tới một ngày Thịnh Quyết bạc tình năm đó trở nên như thế mà dùng sắc làm mồi nhử dụ dỗ
Không biết từ lúc nào Thịnh Quyết đến gần nắm lấy tay nàng nàng vuốt ve khuôn mặt
Giang Lạc Dao hỏi : “Không biết Vương gia vì yêu thích chuyện như ”
“Cha nàng từng bản vương ưa sĩ diện Lời sai chuyện liên quan đến thể diện bản vương đều sẽ nghiêm khắc hơn thậm chí còn vì mà nổi giận xử lý ít ” Thịnh Quyết biết là đang đùa là mượn lời đùa để bày tỏ tâm ý “Cho nên a khuôn mặt khác thể sờ cũng thể chạm bản vương cũng từng tự chạm Có lẽ là ngày thường lạnh nhạt quá cho nên lúc nàng chạm bản vương sẽ đặc biệt hứng thú giống như nơi bí mật chỉ thể để trong lòng đặt chân tới …”
Giang Lạc Dao dám tiếp nữa vội vàng đưa tay che miệng
Thịnh Quyết thở ngưng trệ dừng một chút đó ánh mắt mang theo ý nàng
Hắn khẽ thở nóng bỏng phả ngón tay nàng từng chút một giống như nồi hấp nóng bốc
Giang Lạc Dao dám buông tay cũng dám tiếp tục dừng
Nàng thậm chí còn kỹ lời càng thời gian suy nghĩ đó là đùa là thật lòng
Thói quen đặc biệt yêu thích nàng thật sự dám chiều theo đối phương nữa
Nói như thế nào nhỉ… Giống như vảy ngược của rồng thể chạm thân phận cao quý như tự thừa nhận thích sĩ diện kết quả còn cố chấp thích sờ mặt
Đây là lúc tâm trạng mới thích chạm lỡ như ngày nào đó tâm trạng là thể chạm nữa