Diễm Dao Bất Phàm - Chương 148
Như nghiền nát hòa xương máu của
Giang Lạc Dao cảm thấy gáy nặng trĩu tay của đối phương cũng đỡ lấy bá đạo mà mạnh mẽ ôm nàng lòng tách môi nàng thở nóng bỏng xâm nhập bức nàng đến suýt rơi nước mắt
Cũng biết cố ý xông hương khi Giang Lạc Dao nhắm mắt còn ngửi thấy mùi hương long cốt thoang thoảng
Mùi hương trầm tĩnh như thực chất giống như sương mù dày đặc ngưng tụ tại chỗ chỉ đến gần thưởng thức mới thể khuấy động sự tĩnh lặng
Tình cảm nồng nàn tan Giang Lạc Dao suýt chút nữa chết đuối trong lòng
Quá đáng hơn là tuy rằng đối phương đã buông cổ tay nàng giữa chừng nhưng vẫn ép lòng bàn tay nàng áp lên mặt nàng tiếp tục vuốt ve
Giang Lạc Dao: “…”
Trẻ con
【Tác giả lời 】
Thịnh Quyết: Căng thẳng sờ mặt mới (thuần khiếtgif)
Lạc Dao: Lặp từ buồn nôn ()
Thịnh Quyết quả nhiên vẫn cảm thấy mấy cái khay trà vướng víu bao lâu liền sai đem hết thảy những thứ chướng mắt trong xe ngựa ngoài
Làm xong mọi việc thở phào nhẹ nhõm đầu Giang Lạc Dao
Giang Lạc Dao mới buông thở vẫn thông thuận nàng che ngực từng chút một điều chỉnh nhịp thở đó theo bản năng lùi một chút
Vừa vững nàng ngẩng đầu lên liền thấy Thịnh Quyết chậm rãi xoay ánh mắt rơi
Giang Lạc Dao: “…”
Nhìn thấy ánh mắt của đối phương trong lòng nàng dâng lên một trận dự cảm chẳng lành
Nàng căn bản biết hiện tại là bộ dạng gì
Thịnh Quyết biết
Hắn thấy khó động lòng… Cô nương của thân thể mảnh mai dựa một bên dù cho lớp áo mềm mại tầng tầng lớp lớp chất chồng lên nhưng vẫn thể thân hình thanh tú đơn bạc của nàng dường như chút sức lực nào mềm mại dịu dàng bàn tay trắng nõn chỉ lộ một đoạn ngón tay chút sức lực nắm lấy mép tay áo
Mái tóc đen của nàng cũng làm rối một chút khiến cả nàng thêm vài phần yếu đuối và vô tội khuôn mặt tinh xảo trắng nõn xinh lẽ còn bằng lòng bàn tay chỉ cần nhẹ nhàng một cái là thể nâng niu trong tay
Thịnh Quyết thấy liền vui vẻ trong lòng
Hắn thích liền đến gần tiếp tục bắt nạt nàng
Giang Lạc Dao sớm đã thấu ý đồ của nghiêng đầu tức giận trừng mắt
“Không trừng mắt bản vương” Thịnh Quyết đến gần nàng che đôi mắt của nàng “Đôi mắt như chỉ dùng để trừng mắt với bản vương ”
Giang Lạc Dao tránh né trách móc vô sỉ
“Hu ” Thịnh Quyết chịu nhận lời trách móc phản bác “Quân tử đời ai bằng bản vương”
Giang Lạc Dao: “Quân tử đòi nụ hôn cũng sẽ lừa gạt như ”
“Bản vương nào lừa nàng” Thịnh Quyết lý luận “Vừa là tình bất tự chủ nhất thời hứng khởi lúc nàng sờ mặt bản vương bản vương nhất thời nhịn thôi”
Giang Lạc Dao rụt ngón tay về giấu trong tay áo: “Vậy lần sờ nữa”
Thịnh Quyết: “Không ”
“Được chẳng lẽ do Vương gia quyết định ” Giang Lạc Dao “Ta chạm thì sẽ chạm dù Vương gia ba lần bốn lượt cầu xin cũng sẽ mềm lòng ”
Dù thích sờ mặt cũng nàng
Đáng tiếc Thịnh Quyết là một kẻ lý lẽ nàng dứt lời đối phương liền kéo nàng phá giới
“Không sờ Vương gia tự trọng” Giang Lạc Dao đẩy đầu thể trốn bao xa thì trốn bấy nhiêu
dù trong xe ngựa gian cũng hạn nàng lui thể lui vai nặng trĩu đối phương gối lên
Nặng quá
Không chỉ là đầu cảm giác như dồn hết sức lực lên hận thể dính chặt lấy buông
Thịnh Quyết tính cách dính như chứ
Giang Lạc Dao bất đắc dĩ đẩy cũng đẩy đối phương gối lên nặng nề
“Vương gia thể dậy Ngài đè nặng ” Giang Lạc Dao chỉ thể hòa nhã lý lẽ với “Không thể chơi chơi sẽ mất mặt”
Thịnh Quyết cố chấp dựa nàng cũng bật
Hắn bình tĩnh nghĩ bộ dạng hiện tại của nghĩ thầm thôi đừng mấy lời nữa đường đường là Thịnh Quyết ở bên ngoài luôn giữ một bộ dáng xa cách lạnh lùng đóng cửa chỉ nàng ở bên cạnh liền vứt bỏ mặt mũi thành bộ dạng
Dù cũng ai biết
Chỉ một nàng thấy bộ dạng của cũng cần che giấu làm gì chỉ cần thể ý làm thế nào cũng
Hắn gối lên vai nàng trầm trầm bởi vì dựa quá gần giọng còn chút nghẹn ngào: “Mặt mũi Mặt mũi là cái gì”
Giang Lạc Dao: “…”
Được hiện tại ngay cả giả vờ cũng lười giả vờ
“Vương gia Ngài cúi đầu xuống xem” Giang Lạc Dao nghiêng khiến vai nhất thời rơi “Rơi đồ ”
Thịnh Quyết cuối cùng cũng hồn nghiêm túc theo nàng
Giang Lạc Dao cúi nhặt thứ gì đó trung đưa cho
Thịnh Quyết hai mắt chăm chú chằm chằm lòng bàn tay nàng —— nơi đó rõ ràng trống
“Cái gì” Thịnh Quyết mày rướn lên trong mắt vẫn còn ý “Bản vương thấy”
Giang Lạc Dao thần sắc như thường: “Ta giúp Vương gia nhặt mặt mũi lên đó”
Thịnh Quyết: “… Nàng cũng học cách trêu chọc bản vương ”